李方伯藏倪云林溪山无尽图

清閟高人骨格奇,意趣岂复同凡儿。

偶尔适兴写山水,冷致冽欲凌人肌。

想是霞餐却火食,不然那得清如斯。

此卷高尺长减仞,幽溪重复山逶迤。

枯林一簇山之麓,林下深深置两屋。

盖茅零落墙欲颓,屋后萧疏映丛竹。

柴门不闭阒无人,烟波迤漾平侵门。

旁通略彴亦将断,舟楫沈啮洲沙痕。

崇峰侧岭绝蹊畛,荒寒似写乱后村。

要是生当至元末,乱亡在在惊心魂。

目有所伤手自应,岂惟迂癖成性存。

此卷笔法尤可喜,细观不与常作似。

山石居然王右丞,树木全逼营丘李。

枯淡虽云是本色,神味须知备众美。

世人但拟解索皴,谁向先生问具体。

李君珍惜同隋珠,自云得之酒家胡。

出坎藉茅非偶尔,定是迂翁神与俱。

拼音

qīng bì gāo rén gǔ gé qí,yì qù qǐ fù tóng fán ér。

ǒu ěr shì xīng xiě shān shuǐ,lěng zhì liè yù líng rén jī。

xiǎng shì xiá cān què huǒ shí,bù rán nà dé qīng rú sī。

cǐ juǎn gāo chǐ zhǎng jiǎn rèn,yōu xī zhòng fù shān wēi yí。

kū lín yī cù shān zhī lù,lín xià shēn shēn zhì liǎng wū。

gài máo líng luò qiáng yù tuí,wū hòu xiāo shū yìng cóng zhú。

chái mén bù bì qù wú rén,yān bō yí yàng píng qīn mén。

páng tōng lüè zhuó yì jiāng duàn,zhōu jí shěn niè zhōu shā hén。

chóng fēng cè lǐng jué qī zhěn,huāng hán shì xiě luàn hòu cūn。

yào shì shēng dāng zhì yuán mò,luàn wáng zài zài jīng xīn hún。

mù yǒu suǒ shāng shǒu zì yīng,qǐ wéi yū pǐ chéng xìng cún。

cǐ juǎn bǐ fǎ yóu kě xǐ,xì guān bù yǔ cháng zuò shì。

shān shí jū rán wáng yòu chéng,shù mù quán bī yíng qiū lǐ。

kū dàn suī yún shì běn sè,shén wèi xū zhī bèi zhòng měi。

shì rén dàn nǐ jiě suǒ cūn,shuí xiàng xiān shēng wèn jù tǐ。

lǐ jūn zhēn xī tóng suí zhū,zì yún dé zhī jiǔ jiā hú。

chū kǎn jí máo fēi ǒu ěr,dìng shì yū wēng shén yǔ jù。

作者介绍

张庚

清 · 1681年 - 1756年

清浙江秀水人,字浦山,号瓜田逸史,晚号弥伽居士。不应科举,善画,又精研《文选》、群经注疏、《史》、《汉》等典籍。所绘山水,笔墨气韵过人。乾隆初举鸿博,未中。有《张恕斋诗文集》、《画征录》、《续录》等。

查看全部作品 →