雨舲中丞赐和拙诗兼和坡公海市篇见柬奉答两篇

诗人之识靡不空,泰山化入秋毫中。诗人之才无不有,一弹指现琼瑶宫。

怪公刻画到霜叶,要将染缋分天工。五莲双劳本一气,直赴东海如奔龙。

正好奇游构妙圣,全收昔遁傲髯翁。如何舍去不一顾,径与海若论雌雄。

我思楼阁城市世上景,沧溟所乏非为穷。假借人间作奇幻,无乃滞相难销融。

况闻瀛裨接浩淼,悬乌菟色万灵钟。本自初天混空有,肯与浮世争啬丰。

道人语我生灭性,尘镜渐露新磨铜。还将蠡见重叩请,大言静听泱泱风。

拼音

shī rén zhī shí mí bù kōng,tài shān huà rù qiū háo zhōng。shī rén zhī cái wú bù yǒu,yī dàn zhǐ xiàn qióng yáo gōng。

guài gōng kè huà dào shuāng yè,yào jiāng rǎn huì fēn tiān gōng。wǔ lián shuāng láo běn yī qì,zhí fù dōng hǎi rú bēn lóng。

zhèng hǎo qí yóu gòu miào shèng,quán shōu xī dùn ào rán wēng。rú hé shě qù bù yī gù,jìng yǔ hǎi ruò lùn cí xióng。

wǒ sī lóu gé chéng shì shì shàng jǐng,cāng míng suǒ fá fēi wèi qióng。jiǎ jiè rén jiān zuò qí huàn,wú nǎi zhì xiāng nán xiāo róng。

kuàng wén yíng bì jiē hào miǎo,xuán wū tú sè wàn líng zhōng。běn zì chū tiān hùn kōng yǒu,kěn yǔ fú shì zhēng sè fēng。

dào rén yǔ wǒ shēng miè xìng,chén jìng jiàn lù xīn mó tóng。hái jiāng lí jiàn zhòng kòu qǐng,dà yán jìng tīng yāng yāng fēng。

作者介绍

何绍基

清 · 1800年 - 1874年

清湖南道州人,字子贞,号东洲,一号猿叟。凌汉子。道光十六年进士。咸丰初简四川学政。曾典福建等乡试。历主山东泺源、长沙城南书院。通经史,精小学金石碑版。据《大戴记》考證《礼经》。书法初学颜真卿,又融汉魏而自成一家,尤长草书。有《惜道味斋经说》、《东洲诗文集》、《说文段注驳正》等。

查看全部作品 →