邢太保玠征倭所赐上方剑歌

征倭复征倭,上将威已削。属国乞皇灵,出师赋六月。

援辽二十四将军,荀彘楼船未策勋。倭奴十万陆梁甚,萨水回戈崩阵云。

何人谬作求成计,临淮小侯下天际。紫泥封拜功不成,节旄辱国翻为戾。

太保登坛大出兵,黄扉授钺定专征。羽林健儿三十万,黏蝉平壤纷纵横。

赫赫天威自相假,骠骑将军大司马。玉铗神光领尚方,星文照耀从天下。

期净幺麽溟海滨,谁知小丑肆尘氛。终然衄刃句骊地,败绩仍将露布闻。

赐剑英锋更何在,那堪大旆归东海。双龙惭愧返延津,湛卢赤土韬光彩。

朗咏诗人宝剑篇,丰城非复斗牛边。朅来雷焕久已死,留与吾家张茂先。

匣中隐隐白虹灭,黯黮无灵三尺铁。莫将神物遗子孙,厖凉冬杀悲金玦。

拼音

zhēng wō fù zhēng wō,shàng jiāng wēi yǐ xuē。shǔ guó qǐ huáng líng,chū shī fù liù yuè。

yuán liáo èr shí sì jiāng jūn,xún zhì lóu chuán wèi cè xūn。wō nú shí wàn lù liáng shén,sà shuǐ huí gē bēng zhèn yún。

hé rén miù zuò qiú chéng jì,lín huái xiǎo hóu xià tiān jì。zǐ ní fēng bài gōng bù chéng,jié máo rǔ guó fān wèi lì。

tài bǎo dēng tán dà chū bīng,huáng fēi shòu yuè dìng zhuān zhēng。yǔ lín jiàn ér sān shí wàn,nián chán píng rǎng fēn zòng héng。

hè hè tiān wēi zì xiāng jiǎ,biāo qí jiāng jūn dà sī mǎ。yù jiá shén guāng lǐng shàng fāng,xīng wén zhào yào cóng tiān xià。

qī jìng yāo mó míng hǎi bīn,shuí zhī xiǎo chǒu sì chén fēn。zhōng rán nǜ rèn jù lí dì,bài jì réng jiāng lù bù wén。

cì jiàn yīng fēng gèng hé zài,nà kān dà pèi guī dōng hǎi。shuāng lóng cán kuì fǎn yán jīn,zhàn lú chì tǔ tāo guāng cǎi。

lǎng yǒng shī rén bǎo jiàn piān,fēng chéng fēi fù dòu niú biān。qiè lái léi huàn jiǔ yǐ sǐ,liú yǔ wú jiā zhāng mào xiān。

xiá zhōng yǐn yǐn bái hóng miè,àn dǎn wú líng sān chǐ tiě。mò jiāng shén wù yí zi sūn,páng liáng dōng shā bēi jīn jué。

作者介绍

张笃庆

清 · ? - ?

清山东淄川人,字历友,号厚斋。康熙二十五年拔贡生。为施闰章所赏识。荐鸿博,力辞不就。后受学使荐为山东明经第一,赴京应试,下第。回乡隐居,闭门著书。诗以盛唐为宗,歌行尤为擅场。有《八代诗选》、《昆仑山房集》等。

查看全部作品 →