庭柏旱久色悴漫赋

列纛本长青,颇讶杂黑黄。

虽云异雕落,黯然多不扬。

岂伊渴天泽,姿貌摧昂藏。

应坐旱尘封,莫听劲色彰。

严风凝霿雾,挂树繁晓霜。

日出但微泫,安能发故光。

何时甘雪尺,高檠射深窗。

翳霾尽漱浣,豁见翠凤翔。

北岭苍髯身,凌寒皎相望。

拼音

liè dào běn zhǎng qīng,pǒ yà zá hēi huáng。

suī yún yì diāo luò,àn rán duō bù yáng。

qǐ yī kě tiān zé,zī mào cuī áng cáng。

yīng zuò hàn chén fēng,mò tīng jìn sè zhāng。

yán fēng níng méng wù,guà shù fán xiǎo shuāng。

rì chū dàn wēi xuàn,ān néng fā gù guāng。

hé shí gān xuě chǐ,gāo qíng shè shēn chuāng。

yì mái jǐn shù huàn,huō jiàn cuì fèng xiáng。

běi lǐng cāng rán shēn,líng hán jiǎo xiāng wàng。

作者介绍

何焯

清 · 1661年 - 1722年

清江苏长洲人,初字润千,更字屺瞻,晚号茶仙,学者称义门先生。康熙间召直南书房,赐进士,官编修。坐事免官。不久,复直武英殿修书。长于校书。居室名赉砚斋,蓄书数万卷,多宋元旧刻,于各本异同皆有记录。有《义门读书记》、《义门先生集》。

查看全部作品 →