浈阳峡用少陵青阳峡韵

绵延大尉山,十峰九不恶。

切汉高巃嵷,摩天翠崔错。

森如佛座严,灵胡不敢削。

白猿渺孤腾,清泉忽双落。

屏张九叠深,江转一帆弱。

日色覆虚阴,烟光敛空漠。

层岩人径穷,冥寄傲五岳。

团团蛟龙宫,郁郁气旁薄。

大造矜神奇,太始阴寥廓。

俯仰惟生平,生理耽寂寞。

拼音

mián yán dà wèi shān,shí fēng jiǔ bù è。

qiè hàn gāo lóng sǒng,mó tiān cuì cuī cuò。

sēn rú fú zuò yán,líng hú bù gǎn xuē。

bái yuán miǎo gū téng,qīng quán hū shuāng luò。

píng zhāng jiǔ dié shēn,jiāng zhuǎn yī fān ruò。

rì sè fù xū yīn,yān guāng liǎn kōng mò。

céng yán rén jìng qióng,míng jì ào wǔ yuè。

tuán tuán jiāo lóng gōng,yù yù qì páng báo。

dà zào jīn shén qí,tài shǐ yīn liáo kuò。

fǔ yǎng wéi shēng píng,shēng lǐ dān jì mò。

作者介绍

许宗彦

清 · 1768年 - 1818年

清浙江德清人,字积卿,一字固卿,又字周生。嘉庆四年进士,授兵部主事,就官两月告归。专心读书著述。学问通达古今,尤精天文及礼制。有《鉴止水斋集》。

查看全部作品 →