宿广惠寺

牛羊下孤岭,落日暗远川。

暝色入幽谷,山翠冷暮烟。

凉风吹户牖,归鸟栖檐前。

疏林度清磬,一镫僧舍悬。

深山少更漏,独向西窗眠。

静坐见明月,欹枕闻寒泉。

岩壑锁阒寂,转觉百虑煎。

良时不再得,胡为尘绁牵。

拼音

niú yáng xià gū lǐng,luò rì àn yuǎn chuān。

míng sè rù yōu gǔ,shān cuì lěng mù yān。

liáng fēng chuī hù yǒu,guī niǎo qī yán qián。

shū lín dù qīng qìng,yī dèng sēng shě xuán。

shēn shān shǎo gèng lòu,dú xiàng xī chuāng mián。

jìng zuò jiàn míng yuè,yī zhěn wén hán quán。

yán hè suǒ qù jì,zhuǎn jué bǎi lǜ jiān。

liáng shí bù zài dé,hú wèi chén xiè qiān。

作者介绍

蔡珽

清 · ? - 1743年

清汉军正白旗人,字若璞,号禹功。蔡毓荣子。康熙三十六年进士。雍正初任四川巡抚,为年羹尧所劾,几死,得赦免,授左都御史。擢直隶总督,降奉天府尹。寻以谗毁岳钟琪,下狱,乾隆初赦免。有《守素堂集》。

查看全部作品 →