过漳河

琅珰征铎戒徒驭,夹道浓阴涤尘虑。

肩舆南下邯郸南,又过西陵歌舞处。

玉颜霸业都成灰,石火电光安在哉?

寥落荒台长荒草,一树野棠台上开。

我欲吟愁愁日远,漳水东流流不返。

水边古渡夕阳斜,风卷黄沙眯人眼。

拼音

láng dāng zhēng duó jiè tú yù,jiā dào nóng yīn dí chén lǜ。

jiān yú nán xià hán dān nán,yòu guò xī líng gē wǔ chù。

yù yán bà yè dōu chéng huī,shí huǒ diàn guāng ān zài zāi?

liáo luò huāng tái zhǎng huāng cǎo,yī shù yě táng tái shàng kāi。

wǒ yù yín chóu chóu rì yuǎn,zhāng shuǐ dōng liú liú bù fǎn。

shuǐ biān gǔ dù xī yáng xié,fēng juǎn huáng shā mī rén yǎn。

作者介绍

蔡珽

清 · ? - 1743年

清汉军正白旗人,字若璞,号禹功。蔡毓荣子。康熙三十六年进士。雍正初任四川巡抚,为年羹尧所劾,几死,得赦免,授左都御史。擢直隶总督,降奉天府尹。寻以谗毁岳钟琪,下狱,乾隆初赦免。有《守素堂集》。

查看全部作品 →