雁门烟雨

蒙蒙雨气近黄昏,过客分明说雁门。

鸿雁几时来此地,烟云终日闭孤村。

盘空路作惊蛇去,入险山如渴鹿奔。

遥望前头深峡里,微茫残霭数声猿。

拼音

méng méng yǔ qì jìn huáng hūn,guò kè fēn míng shuō yàn mén。

hóng yàn jǐ shí lái cǐ dì,yān yún zhōng rì bì gū cūn。

pán kōng lù zuò jīng shé qù,rù xiǎn shān rú kě lù bēn。

yáo wàng qián tóu shēn xiá lǐ,wēi máng cán ǎi shù shēng yuán。

作者介绍

僧喝能

清 · ? - ?

僧喝能,清乾隆年间(1736~1795)方外人士。在台期间,居于弥陀寺,巡台御使张湄有〈和喝能上人长至韵〉、〈游弥陀寺赠喝能上人〉等诗,与之相酬唱。乾隆六年到八年(1741~1743)左右在台。〖参考张湄《柳渔诗钞》,收在乾隆刻本《四库全书存目丛书》。〗(施懿琳撰)

查看全部作品 →