南归,甫抵家门,次儿绶华遽殇。吟咏概绝,两月有馀。小暑日,独坐海幢寺后园,得句 黄节 清 鹤鸣失和只增伤,往复吟成鬓渐霜。历览死生元可了,岂知人世未能忘。荒畦野竹新添笋,落日僧寮已爇香。平日寻常经眼事,今朝惟有断人肠。 拼音 hè míng shī hé zhǐ zēng shāng,wǎng fù yín chéng bìn jiàn shuāng。lì lǎn sǐ shēng yuán kě le,qǐ zhī rén shì wèi néng wàng。huāng qí yě zhú xīn tiān sǔn,luò rì sēng liáo yǐ ruò xiāng。píng rì xún cháng jīng yǎn shì,jīn cháo wéi yǒu duàn rén cháng。 作者介绍 黄 黄节 清 · ? - ? 查看全部作品 →