登太白楼

夜郎一去几千秋,尚有任城太白楼。

身后功名空自好,眼前汶泗只交流。

当年狂客心偏恋,近代风人谁与俦。

拍碎阑干呼不起,月明风细忆神游。

拼音

yè láng yī qù jǐ qiān qiū,shàng yǒu rèn chéng tài bái lóu。

shēn hòu gōng míng kōng zì hǎo,yǎn qián wèn sì zhǐ jiāo liú。

dāng nián kuáng kè xīn piān liàn,jìn dài fēng rén shuí yǔ chóu。

pāi suì lán gàn hū bù qǐ,yuè míng fēng xì yì shén yóu。

作者介绍

陆深

明 · 1477年 - 1544年

明松江府上海人,初名荣,字子渊,号俨山。弘治十八年进士二甲第一。授编修。遭刘瑾忌,改南京主事,瑾诛,复职。累官四川左布政使。嘉靖中,官至詹事府詹事。卒谥文裕。工书。有《俨山集》、《续集》、《外集》。

查看全部作品 →