重游盘山寺

青壁障我前,丹崖枕我席。

瀑雪响我左,松云滃我腋。

溪声以为楼,溪光以为宅。

山重水复中,放出一泓碧。

僧送出山泉,泉迓入山客。

同音有殊听,高下善相即。

心间水益空,谷静音如积。

去年听盘泉,泉声尚凄激。

今年听盘泉,盘泉更清寂。

拼音

qīng bì zhàng wǒ qián,dān yá zhěn wǒ xí。

pù xuě xiǎng wǒ zuǒ,sōng yún wēng wǒ yè。

xī shēng yǐ wèi lóu,xī guāng yǐ wèi zhái。

shān zhòng shuǐ fù zhōng,fàng chū yī hóng bì。

sēng sòng chū shān quán,quán yà rù shān kè。

tóng yīn yǒu shū tīng,gāo xià shàn xiāng jí。

xīn jiān shuǐ yì kōng,gǔ jìng yīn rú jī。

qù nián tīng pán quán,quán shēng shàng qī jī。

jīn nián tīng pán quán,pán quán gèng qīng jì。

作者介绍

魏源

清 · 1794年 - 1857年

清湖南邵阳人,字默深,又字墨生、汉士。道光二年举人,会试落第,纳赀为内阁中书,二十五年始成进士。熟于国故朝章,从刘逢禄学《公羊春秋》。治学以经世致用为宗旨,与龚自珍齐名。入陶澍等幕,襄助筹办漕、盐、河诸大政。鸦片战争后作《海国图志》,倡“师夷长技以制夷”说。成进士后官高邮知州。晚年弃官潜心著述。有《古微堂诗文集》、《圣武记》、《元史新编》、《老子本义》等。

查看全部作品 →