晓起登画笥楼望西山晴雪

三更滕六翻雪车,香篝宿火重帘遮。

街鼓冬冬破初日,巡檐起视庭前花。

弄寒作软两无赖,东风潦倒纷腾拿。

振衣高楼试骋目,柳丝不见黄金芽。

城头好山如揖客,界天一道瑶光斜。

何处三百六十寺,老松压折空查丫。

我欲策杖访流水,屐齿破冻穿㟏岈。

琤鏦忽闻作檐溜,嗒然坐对春无涯。

拼音

sān gèng téng liù fān xuě chē,xiāng gōu sù huǒ zhòng lián zhē。

jiē gǔ dōng dōng pò chū rì,xún yán qǐ shì tíng qián huā。

nòng hán zuò ruǎn liǎng wú lài,dōng fēng lǎo dào fēn téng ná。

zhèn yī gāo lóu shì chěng mù,liǔ sī bù jiàn huáng jīn yá。

chéng tóu hǎo shān rú yī kè,jiè tiān yī dào yáo guāng xié。

hé chù sān bǎi liù shí sì,lǎo sōng yā zhé kōng chá yā。

wǒ yù cè zhàng fǎng liú shuǐ,jī chǐ pò dòng chuān hán yá。

chēng cōng hū wén zuò yán liū,dā rán zuò duì chūn wú yá。

作者介绍

允禧

清 · ? - 1758年

清圣祖第二十一子,雍正帝即位后改允禧。号紫琼,亦作紫璚,又署紫琼崖道人,一号春浮居士。雍正时封贝勒。乾隆初进慎郡王。工诗画。卒谥靖。有《花间堂集》。

查看全部作品 →