铜鼓诗

1

望之铁色质则铜,被以鼓名声乃钟。面如尘镜冷不镕,底如覆釜其音跫。

中央一束黄腰蜂,土花战血相淡浓。上有文字如云龙,手三摩挲不可踪。

我随车骑来南笼,此鼓献自耕田佣。问渠铸鼓何所宗,云是诸葛征蛮凶。

渡泸五月济火从,功成畀锡罗甸封。岁时伏腊事吉凶,椎牛酾酒宴万峰。

乃以此鼓代鼓镛,青山白雨双杖筇。小叩小鸣初冬冬,大叩大鸣既逢逢。

天空谷应声隆隆,诸苗拜舞衣无缝。罢宴藏鼓无敢纵,千载风俗兹益恭。

忆昨巨虚负蛩蛩,鼓鼙将帅思三冬。今者戍鼓罢不摏,催花羯鼓声玲珑。

请留此鼓镇边墉,笋业丹{艹雘}悬维枞。虽殊石鼓赋车攻,颇仿土鼓追黄农。

金人十二销镝锋,并勒我诗当纪庸。而我再衰三则慵,雷门之布綦难容。

2

拼音

wàng zhī tiě sè zhì zé tóng,bèi yǐ gǔ míng shēng nǎi zhōng。miàn rú chén jìng lěng bù róng,dǐ rú fù fǔ qí yīn qióng。

zhōng yāng yī shù huáng yāo fēng,tǔ huā zhàn xuè xiāng dàn nóng。shàng yǒu wén zì rú yún lóng,shǒu sān mó sā bù kě zōng。

wǒ suí chē qí lái nán lóng,cǐ gǔ xiàn zì gēng tián yōng。wèn qú zhù gǔ hé suǒ zōng,yún shì zhū gé zhēng mán xiōng。

dù lú wǔ yuè jì huǒ cóng,gōng chéng bì xī luó diān fēng。suì shí fú là shì jí xiōng,chuí niú shāi jiǔ yàn wàn fēng。

nǎi yǐ cǐ gǔ dài gǔ yōng,qīng shān bái yǔ shuāng zhàng qióng。xiǎo kòu xiǎo míng chū dōng dōng,dà kòu dà míng jì féng féng。

tiān kōng gǔ yīng shēng lóng lóng,zhū miáo bài wǔ yī wú fèng。bà yàn cáng gǔ wú gǎn zòng,qiān zài fēng sú zī yì gōng。

yì zuó jù xū fù qióng qióng,gǔ pí jiāng shuài sī sān dōng。jīn zhě shù gǔ bà bù chōng,cuī huā jié gǔ shēng líng lóng。

qǐng liú cǐ gǔ zhèn biān yōng,sǔn yè dān cǎo wò xuán wéi cōng。suī shū shí gǔ fù chē gōng,pǒ fǎng tǔ gǔ zhuī huáng nóng。

jīn rén shí èr xiāo dī fēng,bìng lēi wǒ shī dāng jì yōng。ér wǒ zài shuāi sān zé yōng,léi mén zhī bù qí nán róng。

作者介绍

舒位

清 · 1765年 - 1815年

清顺天大兴人,家居苏州,字立人,小字犀禅,号铁云。乾隆五十三年举人。家贫,游幕为生。从黔西道王朝梧至贵州,为之治文书。时勒保以镇压苗民在黔,赏其才识,常与计军事。勒保调四川为经略,镇压白莲教军,招之往,以母老路远辞归。性情笃挚,好学不倦,为诗专主才力,每作必出新意。亦善书画。有《瓶水斋集》及杂剧数种。

查看全部作品 →