春雨

1

落红门巷记阑珊,日日阴晴称意难。

润气微知炊灶湿,繁声翻当钓篷看。

江乡春草思游子,镫影檐花称冷官。

愁绝天涯多旧雨,可能车马似长安。

2

拼音

luò hóng mén xiàng jì lán shān,rì rì yīn qíng chēng yì nán。

rùn qì wēi zhī chuī zào shī,fán shēng fān dāng diào péng kàn。

jiāng xiāng chūn cǎo sī yóu zi,dèng yǐng yán huā chēng lěng guān。

chóu jué tiān yá duō jiù yǔ,kě néng chē mǎ shì zhǎng ān。

作者介绍

谭宗浚

清 · 1846年 - 1888年

清广东南海人,字叔裕。同治十三年一甲二名进士,授编修,官至云南盐法道。在京师时,诗名颇著。有《辽史纪事本末》、《希古堂诗文集》等。

查看全部作品 →