赠傅青主先生

元晏去几时,释劝久不作。先生继其踪,大义动寥廓。

弱冠便恢宏,深湛鄙曲学。羸然一布衣,开口笑管乐。

偶然颂佳句,完月天河濯。翰墨更淋漓,交{艹电}互拿攫。

人间得片纸,宝爱过金错。谁能尽卿材,区区乃糟粕。

维昔天澒洞,党祸炽毒蠚。吁嗟袁使君,无罪婴木索。

贾彪一西行,正议夺谣诼。归来默无言,抱影窜丘壑。

家贫意弥安,身老志愈悫。荷筱先春耕,腰镰待秋获。

乌犍驱一具,史传挂两角。欣然足平生,俯仰幸不怍。

何图天网张,纵獠到山泽。罾罘捎凤凰,笼置群鸟雀。

敦迫使就途,携无一钱橐。饥寒引百病,侵淫及腰脚。

不堪踸踔行,穴板卧缠缚。沈疴势延绵,芦酒御不敕。

至尊问起居,宰相给医药。遗之不言谢,问之徒诺诺。

我时客京师,朱门绝芒屩。一心钦英风,比日请尤数。

先生为我起,意色都不恶。吐口一开怀,片言得大略。

山泉本来清,不受盥漱浊。浮云或到地,竦竦即高擢。

文举置西园,仲御亦诣洛。从来贤达流,通道耻龌龊。

当今瑚琏姿,先后照台阁。俄然获宝鼎,光彩半剥落。

摩挲意已厌,那用当杯杓。莫叹归无时,故山行可约。

拼音

yuán yàn qù jǐ shí,shì quàn jiǔ bù zuò。xiān shēng jì qí zōng,dà yì dòng liáo kuò。

ruò guān biàn huī hóng,shēn zhàn bǐ qū xué。léi rán yī bù yī,kāi kǒu xiào guǎn lè。

ǒu rán sòng jiā jù,wán yuè tiān hé zhuó。hàn mò gèng lín lí,jiāo cǎo diàn hù ná jué。

rén jiān dé piàn zhǐ,bǎo ài guò jīn cuò。shuí néng jǐn qīng cái,qū qū nǎi zāo pò。

wéi xī tiān hòng dòng,dǎng huò chì dú hē。xū jiē yuán shǐ jūn,wú zuì yīng mù suǒ。

jiǎ biāo yī xī xíng,zhèng yì duó yáo zhuó。guī lái mò wú yán,bào yǐng cuàn qiū hè。

jiā pín yì mí ān,shēn lǎo zhì yù què。hé xiǎo xiān chūn gēng,yāo lián dài qiū huò。

wū jiān qū yī jù,shǐ chuán guà liǎng jiǎo。xīn rán zú píng shēng,fǔ yǎng xìng bù zuò。

hé tú tiān wǎng zhāng,zòng liáo dào shān zé。zēng fú shāo fèng huáng,lóng zhì qún niǎo què。

dūn pò shǐ jiù tú,xié wú yī qián tuó。jī hán yǐn bǎi bìng,qīn yín jí yāo jiǎo。

bù kān chěn chuō xíng,xué bǎn wò chán fù。shěn kē shì yán mián,lú jiǔ yù bù chì。

zhì zūn wèn qǐ jū,zǎi xiāng gěi yī yào。yí zhī bù yán xiè,wèn zhī tú nuò nuò。

wǒ shí kè jīng shī,zhū mén jué máng juē。yī xīn qīn yīng fēng,bǐ rì qǐng yóu shù。

xiān shēng wèi wǒ qǐ,yì sè dōu bù è。tǔ kǒu yī kāi huái,piàn yán dé dà lüè。

shān quán běn lái qīng,bù shòu guàn shù zhuó。fú yún huò dào dì,sǒng sǒng jí gāo zhuó。

wén jǔ zhì xī yuán,zhòng yù yì yì luò。cóng lái xián dá liú,tōng dào chǐ wò chuò。

dāng jīn hú liǎn zī,xiān hòu zhào tái gé。é rán huò bǎo dǐng,guāng cǎi bàn bō luò。

mó sā yì yǐ yàn,nà yòng dāng bēi biāo。mò tàn guī wú shí,gù shān xíng kě yuē。

作者介绍

惠周惕

清 · ? - ?

清江苏吴县人,原名恕,字元龙,一字砚溪。康熙三十年进士。任密云县知县。适大军北讨噶尔丹,军需紧迫,书生艰于应付,忧急而死。少从父惠有声(明岁贡生)治经学,又受业于徐枋、汪琬,工诗文,后乃专心治经。其子士奇、孙栋均以经学著名。周惕遂为惠氏经学之祖。有《易传》、《春秋问》、《三礼问》、《诗说》、《砚溪先生遗稿》。

查看全部作品 →