题曾君静中翰湛清华阁诗卷兼述鄙怀

我公吟妙句,思入碧云深。

雨过风生竹,天清月满林。

但求性情至,不论宋唐音。

谬许知己者,相其惬素心。

失学从年少,疏狂恋酒杯。

家贫轻作客,身拙独怜才。

未有惊人句,何因访草莱。

君如用幽意,莫使笑陈雷。

拼音

wǒ gōng yín miào jù,sī rù bì yún shēn。

yǔ guò fēng shēng zhú,tiān qīng yuè mǎn lín。

dàn qiú xìng qíng zhì,bù lùn sòng táng yīn。

miù xǔ zhī jǐ zhě,xiāng qí qiè sù xīn。

shī xué cóng nián shǎo,shū kuáng liàn jiǔ bēi。

jiā pín qīng zuò kè,shēn zhuō dú lián cái。

wèi yǒu jīng rén jù,hé yīn fǎng cǎo lái。

jūn rú yòng yōu yì,mò shǐ xiào chén léi。

作者介绍

方仁渊

清 · 1844年 - 1926年

清末民国间医家。字耕霞,江苏江阴人。初习举子业,好诗文,攻经史,后从名医王旭高学医。后在苏州药店学徒,后移居常熟悬壶,医术精进,医德高尚。尝辑《新编汤头歌诀》,另有《倚云轩医案》、《倚云轩医论》等,另整理《王旭高医案》行世。

查看全部作品 →