拟古

侧身天地间,俯仰无一是。

既非祝鮀佞,又无宋朝美。

直道事世人,焉得不谗毁。

谗毁日以来,我心日以哀。

仰视双飞翼,引领空徘徊。

徘徊不能去,忽忽事多故。

往者不足论,来者亦何据。

知音不存我,兰苕伤白露。

已矣何所悲,且读渊明句。

拼音

cè shēn tiān dì jiān,fǔ yǎng wú yī shì。

jì fēi zhù tuó nìng,yòu wú sòng cháo měi。

zhí dào shì shì rén,yān dé bù chán huǐ。

chán huǐ rì yǐ lái,wǒ xīn rì yǐ āi。

yǎng shì shuāng fēi yì,yǐn lǐng kōng pái huái。

pái huái bù néng qù,hū hū shì duō gù。

wǎng zhě bù zú lùn,lái zhě yì hé jù。

zhī yīn bù cún wǒ,lán sháo shāng bái lù。

yǐ yǐ hé suǒ bēi,qiě dú yuān míng jù。

作者介绍

方仁渊

清 · 1844年 - 1926年

清末民国间医家。字耕霞,江苏江阴人。初习举子业,好诗文,攻经史,后从名医王旭高学医。后在苏州药店学徒,后移居常熟悬壶,医术精进,医德高尚。尝辑《新编汤头歌诀》,另有《倚云轩医案》、《倚云轩医论》等,另整理《王旭高医案》行世。

查看全部作品 →