宋瓷箫歌

未央瓦甒缺不全,隗嚣宫碗霾寒烟。?珑陶器出天水,绣匣珠襦话惘然。

刻箫以玉亦以铁,范土抟沙妙逾绝。一枝直干遏行云,十指春寒弄晴雪。

图画清明记上河,樊楼镫火夜阑多。参差织手当窗奏,窈窕娇喉背镜歌。

牟驼冈下烽烟逼,从此箫身陷榛棘。一曲残山剩水声,千龄雨过天青色。

惜不招邀汪水云,金台秋老话斜曛。长携雪窖冰天坐,如响青嵩碧洛闻。

花瓷昔制陶人手,遗事宣和未曾有。青城应唱念家山,紫玉曾吹《折杨柳》。

野火寒郊万劫灰,山河破碎剩箫材。官哥柴汝知何似,筝笛笙簧倍可哀。

红愁碧恨春无主,月冷陶丘蚀风雨。不知埏埴纪何时,此亦中原干净土。

拼音

wèi yāng wǎ wǔ quē bù quán,kuí xiāo gōng wǎn mái hán yān。líng lóng táo qì chū tiān shuǐ,xiù xiá zhū rú huà wǎng rán。

kè xiāo yǐ yù yì yǐ tiě,fàn tǔ tuán shā miào yú jué。yī zhī zhí gàn è xíng yún,shí zhǐ chūn hán nòng qíng xuě。

tú huà qīng míng jì shàng hé,fán lóu dèng huǒ yè lán duō。cān chà zhī shǒu dāng chuāng zòu,yǎo tiǎo jiāo hóu bèi jìng gē。

móu tuó gāng xià fēng yān bī,cóng cǐ xiāo shēn xiàn zhēn jí。yī qū cán shān shèng shuǐ shēng,qiān líng yǔ guò tiān qīng sè。

xī bù zhāo yāo wāng shuǐ yún,jīn tái qiū lǎo huà xié xūn。zhǎng xié xuě jiào bīng tiān zuò,rú xiǎng qīng sōng bì luò wén。

huā cí xī zhì táo rén shǒu,yí shì xuān hé wèi céng yǒu。qīng chéng yīng chàng niàn jiā shān,zǐ yù céng chuī zhé yáng liǔ。

yě huǒ hán jiāo wàn jié huī,shān hé pò suì shèng xiāo cái。guān gē chái rǔ zhī hé shì,zhēng dí shēng huáng bèi kě āi。

hóng chóu bì hèn chūn wú zhǔ,yuè lěng táo qiū shí fēng yǔ。bù zhī shān zhí jì hé shí,cǐ yì zhōng yuán gàn jìng tǔ。

作者介绍

邵堂

清 · ? - ?

邵堂,字无斁,号子山,青浦人。嘉庆丁丑进士,官汜水知县。有《大小雅堂集》。

查看全部作品 →