兰亭

兰渚山深渺烟树,旧是越王种兰处。孤亭耸峙寒云中,内史幽踪曾暂住。

忆昔永和修禊年,交游一一皆词仙。孙李许支并杰出,青山亦乐多名贤。

修竹茂林殊自好,回头往事伤怀抱。觞咏于今无一人,春风空发亭边草。

吁嗟乎,昔贤已去不可留,亭虚水曲徒悠悠。胜举欲嗣二千载,眼前争得逢名流。

令人凭吊空增愁。

拼音

lán zhǔ shān shēn miǎo yān shù,jiù shì yuè wáng zhǒng lán chù。gū tíng sǒng zhì hán yún zhōng,nèi shǐ yōu zōng céng zàn zhù。

yì xī yǒng hé xiū xì nián,jiāo yóu yī yī jiē cí xiān。sūn lǐ xǔ zhī bìng jié chū,qīng shān yì lè duō míng xián。

xiū zhú mào lín shū zì hǎo,huí tóu wǎng shì shāng huái bào。shāng yǒng yú jīn wú yī rén,chūn fēng kōng fā tíng biān cǎo。

xū jiē hū,xī xián yǐ qù bù kě liú,tíng xū shuǐ qū tú yōu yōu。shèng jǔ yù sì èr qiān zài,yǎn qián zhēng dé féng míng liú。

lìng rén píng diào kōng zēng chóu。

作者介绍

陈广宁

清 · ? - 1814年

清浙江山阴人,字靖侯,号默斋。初袭云骑尉世职,官至云南腾越镇总兵。有《寿雪山房诗稿》。

查看全部作品 →