悲开河行

丈夫乍可道路死,挥泪听我开河篇。开河五月暑有毒,亢暵百日河无泉。

枯蓬赤乌汗如雨,长夜白鸟雄似鹯。游子去家三千里,况复病体累十年。

只知出门多历览,谁料来日当大难。木皮束棺灵寄寺,县吏检尸巫布筵。

忆昔当时别家日,父母挽留妻子牵。自言省弟到上国,自谓赋命天无偏。

地岂长沙人赋鵩,道如陋巷鬓凋蝉。弟不及见亲已远,奈此半路连弃捐。

重泉杳杳不复旦,游魂黯黯何由还。相逢亲旧烦附信,南到会稽北到燕。

堂上老亲嗔恶梦,闺中少妇焚纸钱。长安空悲听雨约,旅馆那得共被眠。

哭夫哭兄兼哭子,呼神呼地复呼天。一死辛酸尚堪忍,两地呜咽真可怜。

君不见封侯无成向沙漠,马革裹尸犹是贤。

拼音

zhàng fū zhà kě dào lù sǐ,huī lèi tīng wǒ kāi hé piān。kāi hé wǔ yuè shǔ yǒu dú,kàng hàn bǎi rì hé wú quán。

kū péng chì wū hàn rú yǔ,zhǎng yè bái niǎo xióng shì zhān。yóu zi qù jiā sān qiān lǐ,kuàng fù bìng tǐ lèi shí nián。

zhǐ zhī chū mén duō lì lǎn,shuí liào lái rì dāng dà nán。mù pí shù guān líng jì sì,xiàn lì jiǎn shī wū bù yán。

yì xī dāng shí bié jiā rì,fù mǔ wǎn liú qī zi qiān。zì yán shěng dì dào shàng guó,zì wèi fù mìng tiān wú piān。

dì qǐ zhǎng shā rén fù fú,dào rú lòu xiàng bìn diāo chán。dì bù jí jiàn qīn yǐ yuǎn,nài cǐ bàn lù lián qì juān。

zhòng quán yǎo yǎo bù fù dàn,yóu hún àn àn hé yóu hái。xiāng féng qīn jiù fán fù xìn,nán dào huì jī běi dào yàn。

táng shàng lǎo qīn chēn è mèng,guī zhōng shǎo fù fén zhǐ qián。zhǎng ān kōng bēi tīng yǔ yuē,lǚ guǎn nà dé gòng bèi mián。

kū fū kū xiōng jiān kū zi,hū shén hū dì fù hū tiān。yī sǐ xīn suān shàng kān rěn,liǎng dì wū yàn zhēn kě lián。

jūn bù jiàn fēng hóu wú chéng xiàng shā mò,mǎ gé guǒ shī yóu shì xián。

作者介绍

陆深

明 · 1477年 - 1544年

明松江府上海人,初名荣,字子渊,号俨山。弘治十八年进士二甲第一。授编修。遭刘瑾忌,改南京主事,瑾诛,复职。累官四川左布政使。嘉靖中,官至詹事府詹事。卒谥文裕。工书。有《俨山集》、《续集》、《外集》。

查看全部作品 →