四明山心隶字石刻

昔诵皮陆唱和诗,惜未亲探四明岩壑奇。又闻支山杖锡亦崭绝,山前石壁峭若屏风列。

上题四明山心四隶字,大书深刻传是汉人笔。生长是邦数十年,名山欲访心惘然。

我友裹粮携酒榼,舍舟登陆直穷山之巅。忽睹巨石高十丈,似从太华擘仙掌。

耸身特立傍悬崖,瞻之在前非惝恍。汉人隶法称奇古,碑版照耀遍寰宇。

字形不过一二寸,摩崖大书人罕睹。昔年嘉定钱宫檐,来修县志夸博淹。

广搜唐宋金石刻,录近弃远一任遗珠沧海潜。我友嗜古真成癖,济胜更饶腰脚力。

归贻拓本纸墨新,惠我奚啻百朋锡。吁嗟乎!开辟以来有此山,此书历劫未蚀苔藓斑。

得毋山灵默呵护,特使千古奇迹长留天地间。

拼音

xī sòng pí lù chàng hé shī,xī wèi qīn tàn sì míng yán hè qí。yòu wén zhī shān zhàng xī yì zhǎn jué,shān qián shí bì qiào ruò píng fēng liè。

shàng tí sì míng shān xīn sì lì zì,dà shū shēn kè chuán shì hàn rén bǐ。shēng zhǎng shì bāng shù shí nián,míng shān yù fǎng xīn wǎng rán。

wǒ yǒu guǒ liáng xié jiǔ kē,shě zhōu dēng lù zhí qióng shān zhī diān。hū dǔ jù shí gāo shí zhàng,shì cóng tài huá bāi xiān zhǎng。

sǒng shēn tè lì bàng xuán yá,zhān zhī zài qián fēi chǎng huǎng。hàn rén lì fǎ chēng qí gǔ,bēi bǎn zhào yào biàn huán yǔ。

zì xíng bù guò yī èr cùn,mó yá dà shū rén hǎn dǔ。xī nián jiā dìng qián gōng yán,lái xiū xiàn zhì kuā bó yān。

guǎng sōu táng sòng jīn shí kè,lù jìn qì yuǎn yī rèn yí zhū cāng hǎi qián。wǒ yǒu shì gǔ zhēn chéng pǐ,jì shèng gèng ráo yāo jiǎo lì。

guī yí tuò běn zhǐ mò xīn,huì wǒ xī chì bǎi péng xī。xū jiē hū!kāi pì yǐ lái yǒu cǐ shān,cǐ shū lì jié wèi shí tái xiǎn bān。

dé wú shān líng mò hē hù,tè shǐ qiān gǔ qí jì zhǎng liú tiān dì jiān。

作者介绍

陈劢

清 · ? - ?

陈劢,字子相,鄞县人。道光丁酉拔贡,官广西知县。有《运甓斋诗稿》。

查看全部作品 →