景阳钟歌

老龙觺觺蟠秋草,草根蟪蛄吊昏晓。

摩挲犹识永明年,银泥几见乾坤老。

端门鼓漏隔宫闱,梦暖香浓晓不知。

殿角星残声乍响,景阳楼上画眉时。

云龙门开移庙主,从此蒲牢卧绀宇。

何似铜仙辞汉宫,回望咸阳泪如雨。

拼音

lǎo lóng yí yí pán qiū cǎo,cǎo gēn huì gū diào hūn xiǎo。

mó sā yóu shí yǒng míng nián,yín ní jǐ jiàn qián kūn lǎo。

duān mén gǔ lòu gé gōng wéi,mèng nuǎn xiāng nóng xiǎo bù zhī。

diàn jiǎo xīng cán shēng zhà xiǎng,jǐng yáng lóu shàng huà méi shí。

yún lóng mén kāi yí miào zhǔ,cóng cǐ pú láo wò gàn yǔ。

hé shì tóng xiān cí hàn gōng,huí wàng xián yáng lèi rú yǔ。

作者介绍

沈德潜

清 · 1673年 - 1769年

清江苏长洲人,字确士,号归愚。乾隆元年,以廪生试博学鸿词。四年进士。授编修,累迁侍读、左庶子、侍讲学士、日讲起居注官、内阁学士,官至礼部侍郎。十四年,以原品休致。高宗赐诗极多。卒谥文悫。论诗专主格律,所作平正通达,然实乏才气。有选本《唐诗别裁》、《明诗别裁》、《国朝诗别裁》、《古诗源》,著有《竹啸轩诗钞》、《归愚诗文钞》、《说诗晬语》。四十三年,徐述夔案起,以曾为徐氏《一柱楼诗》作序,夺谥,并毁墓碑。

查看全部作品 →