喜陈文恭公元孙哲臣以解元掇会状因寄 李宗瀚 清 胪宣大宋已更名,世美家声叶凤鸣。刚道珠岩浮柱合,又传石刻满城惊。七千里外荒真破,三百年前谶早成。圣代得人方共庆,肯教温饱负平生。 拼音 lú xuān dà sòng yǐ gèng míng,shì měi jiā shēng yè fèng míng。gāng dào zhū yán fú zhù hé,yòu chuán shí kè mǎn chéng jīng。qī qiān lǐ wài huāng zhēn pò,sān bǎi nián qián chèn zǎo chéng。shèng dài dé rén fāng gòng qìng,kěn jiào wēn bǎo fù píng shēng。 作者介绍 李 李宗瀚 清 · 1769年 - 1831年 清江西临川人,字公博,一字北漠,又字春湖。乾隆五十八年进士,授编修。道光时官至工部左侍郎、浙江学政。工诗,喜聚书,癖嗜金石文字。 查看全部作品 →