唐虞世南书夫子庙堂碑

黄银印赐著作郎,世间石墨珍璆琅。

画腹艺精从道悟,如神笔妙知器藏。

文辞书翰皆可喜,一时毡拓来四方。

周额削后石刓缺,越千余年浸散亡。

旧本并希城武陕,原刻漫溯贞观唐。

山谷昔赏荣咨道,月峰曾录韩存良。

我生已晚去古远,南辕北辙徒伥伥。

何期神物有呵护,康里元册留唐装。

唐初同文变六代,东观帖出无道场。

郎官石记谁遽拟,九成化度差颉颃。

巍然太华秀真骨,后来宛列儿孙行。

全碑仅阙四之一,补以摹刻中令王。

圆机残字人争购,此拓岂止千金偿。

乍惊秀郎过智永,匪特峭劲如欧阳。

鲁器不欹见中正,隋珠在握含光芒。

层台缓步行人选,雍容合傍夫子墙。

金声玉振跻大雅,龙蹲凤跱开文祥。

若准孔门用诗例,譬曹入室刘升堂。

昭人颖达具虞法,下侪潘陆坐庑廊。

当时五绝褒秘监,献规一体观文皇。

右军腕助天戈舞,北堂文播儒风扬。

俗学但以书貌取,毋乃优孟之冠裳。

天吴紫凤久颠倒,而况错杂淆玄黄。

覃溪老人霜鹘眼,赏论不数云门张。

考证诸家负真鉴,何王徐辈所未详。

问字日就草元阁,百花放艳虹腾光。

子山箧邀文靖赏,虞家笔让来儿扬。

匹夫怀宝不知戒,敢诩家学私青箱。

拟谋镌字光宅手,重排曲阜阶楹旁。

斯文废坠傥竟举,几研小胥犹可当。

拼音

huáng yín yìn cì zhù zuò láng,shì jiān shí mò zhēn qiú láng。

huà fù yì jīng cóng dào wù,rú shén bǐ miào zhī qì cáng。

wén cí shū hàn jiē kě xǐ,yī shí zhān tuò lái sì fāng。

zhōu é xuē hòu shí wán quē,yuè qiān yú nián jìn sàn wáng。

jiù běn bìng xī chéng wǔ shǎn,yuán kè màn sù zhēn guān táng。

shān gǔ xī shǎng róng zī dào,yuè fēng céng lù hán cún liáng。

wǒ shēng yǐ wǎn qù gǔ yuǎn,nán yuán běi zhé tú chāng chāng。

hé qī shén wù yǒu hē hù,kāng lǐ yuán cè liú táng zhuāng。

táng chū tóng wén biàn liù dài,dōng guān tiē chū wú dào chǎng。

láng guān shí jì shuí jù nǐ,jiǔ chéng huà dù chà jié háng。

wēi rán tài huá xiù zhēn gǔ,hòu lái wǎn liè ér sūn xíng。

quán bēi jǐn quē sì zhī yī,bǔ yǐ mó kè zhōng lìng wáng。

yuán jī cán zì rén zhēng gòu,cǐ tuò qǐ zhǐ qiān jīn cháng。

zhà jīng xiù láng guò zhì yǒng,fěi tè qiào jìn rú ōu yáng。

lǔ qì bù yī jiàn zhōng zhèng,suí zhū zài wò hán guāng máng。

céng tái huǎn bù xíng rén xuǎn,yōng róng hé bàng fū zi qiáng。

jīn shēng yù zhèn jī dà yǎ,lóng dūn fèng zhì kāi wén xiáng。

ruò zhǔn kǒng mén yòng shī lì,pì cáo rù shì liú shēng táng。

zhāo rén yǐng dá jù yú fǎ,xià chái pān lù zuò wǔ láng。

dāng shí wǔ jué bāo mì jiān,xiàn guī yī tǐ guān wén huáng。

yòu jūn wàn zhù tiān gē wǔ,běi táng wén bō rú fēng yáng。

sú xué dàn yǐ shū mào qǔ,wú nǎi yōu mèng zhī guān shang。

tiān wú zǐ fèng jiǔ diān dào,ér kuàng cuò zá xiáo xuán huáng。

tán xī lǎo rén shuāng gǔ yǎn,shǎng lùn bù shù yún mén zhāng。

kǎo zhèng zhū jiā fù zhēn jiàn,hé wáng xú bèi suǒ wèi xiáng。

wèn zì rì jiù cǎo yuán gé,bǎi huā fàng yàn hóng téng guāng。

zi shān qiè yāo wén jìng shǎng,yú jiā bǐ ràng lái ér yáng。

pǐ fū huái bǎo bù zhī jiè,gǎn xǔ jiā xué sī qīng xiāng。

nǐ móu juān zì guāng zhái shǒu,zhòng pái qū fù jiē yíng páng。

sī wén fèi zhuì tǎng jìng jǔ,jǐ yán xiǎo xū yóu kě dāng。

作者介绍

李宗瀚

清 · 1769年 - 1831年

清江西临川人,字公博,一字北漠,又字春湖。乾隆五十八年进士,授编修。道光时官至工部左侍郎、浙江学政。工诗,喜聚书,癖嗜金石文字。

查看全部作品 →