张阮林自京师寄诗慷慨慰勉情溢乎辞因伤久别辄赋怀六十韵奉答兼示徐六襄光律原

北阙黄金地,南交赤道天。

斯人犹契阔,吾计益迍邅。

雕鹗难为主,蛟龙卜在渊。

抟风曾九万,埋剑已三千。

敢效穷途哭,羞从世俗怜。

苍梧云叆叇,碧海石连蜷。

废苑诃林外,荒台落日前。

浮游尽炎瘴,回望极幽燕。

葵藿心弥壮,金兰誓岂愆。

每怀昭代圣,不忘故人贤。

忆昔攀鸿侣,论交必凤轩。

推君才巨手,惟我步随肩。

同学师元晏,惊门讶仲宣。

一时吾党盛,异代竹林传。

气似风云上,交惭日月悬。

致身心耿耿,许国义拳拳。

偶尔怀荆璧,何期著祖鞭。

看余翻潦倒,同辈异腾骞。

京下才如海,群公望似仙。

蓬莱真缥缈,羽盖自联翩。

日丽翔风馆,花开种玉田。

公车纷尺牍,独处惜婵媛。

莫以微斑点,犹知乐事专。

横经来胄子,接席珥貂婵。

却念时方泰,同思夜损眠。

河堤成瓠子,闽粤下楼船。

闻上司农计,频虚水府钱。

四方仍旱潦,屡诏复除蠲。

主德符尧俭,衢讴祝舜年。

谁分宵旰虑,臣自涕洟涟。

如尔能殊俗,逢人莫斗妍。

平生羞汲引,何处报埃涓。

别恨徒深矣,新诗独沛然。

探骊珠每得,搏象力能全。

倒水流三峡,回澜障百川。

悬知心惨澹,未肯足便嬛。

自笑经营拙,惟期汗漫缘。

出门怀宝玉,问俗饮贪泉。

蛋妇冲江雨,蛮童宿岭烟。

芳洲春拾翠,胜地汉遗钿。

碧挂桐花小,红垂荔子圆。

鹧鸪啼树满,蜃蛤入云连。

番鬼能通语,蚝诸强下咽。

殊方经岁月,逆旅慎周旋。

幕府狂容杜,诸生懒笑边。

敢题鹦䳇赋,惟守罽宾毡。

国有苍生望,时逢盗贼延。

杞忧戎莽伏,汉将出车还。

杨仆威声重,卢循稔恶悛。

可怜厌鼙鼓,从此罢戈鋋。

荡析魂初定,苍茫眼欲穿。

异乡悲路远,慈母正心牵。

绝徼迷孤雁,空村数落鸢。

地非秋浦别,客似仲翔迁。

偶问曹溪法,曾通大鉴禅。

牟尼行处照,蕉树是身坚。

著论惟持白,穷经不草《玄》。

是非询燕鹄,巧拙问夔蚿。

安得乘风翼,相招绝海壖。

春风将短鬓,相对劈华笺。

拼音

běi quē huáng jīn dì,nán jiāo chì dào tiān。

sī rén yóu qì kuò,wú jì yì zhūn zhān。

diāo è nán wèi zhǔ,jiāo lóng bo zài yuān。

tuán fēng céng jiǔ wàn,mái jiàn yǐ sān qiān。

gǎn xiào qióng tú kū,xiū cóng shì sú lián。

cāng wú yún ài dài,bì hǎi shí lián quán。

fèi yuàn hē lín wài,huāng tái luò rì qián。

fú yóu jǐn yán zhàng,huí wàng jí yōu yàn。

kuí huò xīn mí zhuàng,jīn lán shì qǐ qiān。

měi huái zhāo dài shèng,bù wàng gù rén xián。

yì xī pān hóng lǚ,lùn jiāo bì fèng xuān。

tuī jūn cái jù shǒu,wéi wǒ bù suí jiān。

tóng xué shī yuán yàn,jīng mén yà zhòng xuān。

yī shí wú dǎng shèng,yì dài zhú lín chuán。

qì shì fēng yún shàng,jiāo cán rì yuè xuán。

zhì shēn xīn gěng gěng,xǔ guó yì quán quán。

ǒu ěr huái jīng bì,hé qī zhù zǔ biān。

kàn yú fān lǎo dào,tóng bèi yì téng qiān。

jīng xià cái rú hǎi,qún gōng wàng shì xiān。

péng lái zhēn piāo miǎo,yǔ gài zì lián piān。

rì lì xiáng fēng guǎn,huā kāi zhǒng yù tián。

gōng chē fēn chǐ dú,dú chù xī chán yuàn。

mò yǐ wēi bān diǎn,yóu zhī lè shì zhuān。

héng jīng lái zhòu zi,jiē xí ěr diāo chán。

què niàn shí fāng tài,tóng sī yè sǔn mián。

hé dī chéng hù zi,mǐn yuè xià lóu chuán。

wén shàng sī nóng jì,pín xū shuǐ fǔ qián。

sì fāng réng hàn lǎo,lǚ zhào fù chú juān。

zhǔ dé fú yáo jiǎn,qú ōu zhù shùn nián。

shuí fēn xiāo gàn lǜ,chén zì tì tì lián。

rú ěr néng shū sú,féng rén mò dòu yán。

píng shēng xiū jí yǐn,hé chù bào āi juān。

bié hèn tú shēn yǐ,xīn shī dú pèi rán。

tàn lí zhū měi dé,bó xiàng lì néng quán。

dào shuǐ liú sān xiá,huí lán zhàng bǎi chuān。

xuán zhī xīn cǎn dàn,wèi kěn zú biàn huán。

zì xiào jīng yíng zhuō,wéi qī hàn màn yuán。

chū mén huái bǎo yù,wèn sú yǐn tān quán。

dàn fù chōng jiāng yǔ,mán tóng sù lǐng yān。

fāng zhōu chūn shí cuì,shèng dì hàn yí diàn。

bì guà tóng huā xiǎo,hóng chuí lì zi yuán。

zhè gū tí shù mǎn,shèn há rù yún lián。

fān guǐ néng tōng yǔ,háo zhū qiáng xià yàn。

shū fāng jīng suì yuè,nì lǚ shèn zhōu xuán。

mù fǔ kuáng róng dù,zhū shēng lǎn xiào biān。

gǎn tí yīng wǔ fù,wéi shǒu jì bīn zhān。

guó yǒu cāng shēng wàng,shí féng dào zéi yán。

qǐ yōu róng mǎng fú,hàn jiāng chū chē hái。

yáng pū wēi shēng zhòng,lú xún rěn è quān。

kě lián yàn pí gǔ,cóng cǐ bà gē chán。

dàng xī hún chū dìng,cāng máng yǎn yù chuān。

yì xiāng bēi lù yuǎn,cí mǔ zhèng xīn qiān。

jué jiǎo mí gū yàn,kōng cūn shù luò yuān。

dì fēi qiū pǔ bié,kè shì zhòng xiáng qiān。

ǒu wèn cáo xī fǎ,céng tōng dà jiàn chán。

móu ní xíng chù zhào,jiāo shù shì shēn jiān。

zhù lùn wéi chí bái,qióng jīng bù cǎo xuán。

shì fēi xún yàn gǔ,qiǎo zhuō wèn kuí xián。

ān dé chéng fēng yì,xiāng zhāo jué hǎi ruán。

chūn fēng jiāng duǎn bìn,xiāng duì pī huá jiān。

作者介绍

姚瑩

清 · 1785年 - 1853年

清安徽桐城人,字石甫,一字明叔,号展和,晚号幸翁。嘉庆十三年进士。鸦片战争期间为台湾道,与达洪阿设计击退英军。战后以“冒功欺罔”贬官四川。咸丰初复起用,赴广西镇压太平天国起义。官终湖南按察使。师事从祖姚鼐,工诗,文章善陈时事利害。鸦片战失败后,寻求御侮之策,著《康輶纪行》、揭英侵藏野心,欲使朝廷戒备。有《中复堂全集》。

查看全部作品 →