越秀山怀古

峨峨越秀山,千古阅兴替。

台隍夷夏交,月表秦楚际。

缅维老夫佗,荆棘此剪薙。

中原方逐鹿,兵甲惜劳弊。

从容得辟疆,屈彊遂称帝。

带海为藩维,蓖山作屏蔽。

不知汉广大,颇恃兵锋锐。

卓哉陆大夫,一语豁蒙曀。

称臣请内属,蹶起解椎髻。

朝台压闉阇,奕世永带砺。

牝晨误远图,煽处乏调剂。

戈船下牂牁,一往失重闭。

险设衅可乘,时衰力能制。

始知开国人,贬捐有深计。

清朝息金革,旷宇喜开霁。

秋风吹余花,孤客恣幽憩。

日落树盘鸦,潮来城上蛎。

江天雨苍茫,俯仰供流涕。

岧峣腐史笔,凭吊落荒裔。

拼音

é é yuè xiù shān,qiān gǔ yuè xīng tì。

tái huáng yí xià jiāo,yuè biǎo qín chǔ jì。

miǎn wéi lǎo fū tuó,jīng jí cǐ jiǎn tì。

zhōng yuán fāng zhú lù,bīng jiǎ xī láo bì。

cóng róng dé pì jiāng,qū jiàng suì chēng dì。

dài hǎi wèi fān wéi,bì shān zuò píng bì。

bù zhī hàn guǎng dà,pǒ shì bīng fēng ruì。

zhuó zāi lù dà fū,yī yǔ huō méng yì。

chēng chén qǐng nèi shǔ,jué qǐ jiě chuí jì。

cháo tái yā yīn dū,yì shì yǒng dài lì。

pìn chén wù yuǎn tú,shān chù fá diào jì。

gē chuán xià zāng kē,yī wǎng shī zhòng bì。

xiǎn shè xìn kě chéng,shí shuāi lì néng zhì。

shǐ zhī kāi guó rén,biǎn juān yǒu shēn jì。

qīng cháo xī jīn gé,kuàng yǔ xǐ kāi jì。

qiū fēng chuī yú huā,gū kè zì yōu qì。

rì luò shù pán yā,cháo lái chéng shàng lì。

jiāng tiān yǔ cāng máng,fǔ yǎng gōng liú tì。

tiáo yáo fǔ shǐ bǐ,píng diào luò huāng yì。

作者介绍

杭世骏

清 · 1696年 - 1772年

清浙江仁和人,字大宗,号堇甫,自号秦亭老民。雍正举人。乾隆元年召试鸿博,授编修,校勘《十三经》、《二十四史》,纂修《三礼义疏》,改御史。乾隆八年,因对策言“满汉畛域不可太分”罢官。晚年主讲粤秀及扬州安定两书院,好奖掖后进。有《礼例》、《石经考异》、《史记考异》、《词科掌录》、《榕城诗话》、《桂堂诗话》、《道古堂诗文集》等。

查看全部作品 →