寓谷亭二首

幽兰出佳谷,托根岐路傍。

路傍多风雨,侵凌良独当。

榛荆杂菅茅,纷纷遥相望。

白日万里远,腐草流萤光。

感此忽求怀,冰炭入我肠。

千古旷达人,去住贵能忘。

松菊有良侣,谅兹非故乡。

安得垂天翼,附之东南翔。

拼音

yōu lán chū jiā gǔ,tuō gēn qí lù bàng。

lù bàng duō fēng yǔ,qīn líng liáng dú dāng。

zhēn jīng zá jiān máo,fēn fēn yáo xiāng wàng。

bái rì wàn lǐ yuǎn,fǔ cǎo liú yíng guāng。

gǎn cǐ hū qiú huái,bīng tàn rù wǒ cháng。

qiān gǔ kuàng dá rén,qù zhù guì néng wàng。

sōng jú yǒu liáng lǚ,liàng zī fēi gù xiāng。

ān dé chuí tiān yì,fù zhī dōng nán xiáng。

作者介绍

陆深

明 · 1477年 - 1544年

明松江府上海人,初名荣,字子渊,号俨山。弘治十八年进士二甲第一。授编修。遭刘瑾忌,改南京主事,瑾诛,复职。累官四川左布政使。嘉靖中,官至詹事府詹事。卒谥文裕。工书。有《俨山集》、《续集》、《外集》。

查看全部作品 →