十一日安陵始得风过桑园

人生快意宁有此,帆腹饱风走溪水。

忆昨跻攀分寸间,今之北船无乃尔。

天公大运讵两全,怨者自怨喜自喜。

半生纷逐向畏途,首肯分明到物理。

华阁滕王高宴中,青衫司马扁舟里。

古来此事信有然,坐看明月江心起。

拼音

rén shēng kuài yì níng yǒu cǐ,fān fù bǎo fēng zǒu xī shuǐ。

yì zuó jī pān fēn cùn jiān,jīn zhī běi chuán wú nǎi ěr。

tiān gōng dà yùn jù liǎng quán,yuàn zhě zì yuàn xǐ zì xǐ。

bàn shēng fēn zhú xiàng wèi tú,shǒu kěn fēn míng dào wù lǐ。

huá gé téng wáng gāo yàn zhōng,qīng shān sī mǎ biǎn zhōu lǐ。

gǔ lái cǐ shì xìn yǒu rán,zuò kàn míng yuè jiāng xīn qǐ。

作者介绍

陆深

明 · 1477年 - 1544年

明松江府上海人,初名荣,字子渊,号俨山。弘治十八年进士二甲第一。授编修。遭刘瑾忌,改南京主事,瑾诛,复职。累官四川左布政使。嘉靖中,官至詹事府詹事。卒谥文裕。工书。有《俨山集》、《续集》、《外集》。

查看全部作品 →