搏狼篇

狼来村烟黑,狼去村烟紫。迢迢青川路,鸡豚岂堪此。

鸡豚尚可,杀我稚子。使者从东来,耰锄借闾里。走马竞风电,脱辔及日晷。

常年四境愁,此夕一击死。姬公驱猛,志在安民。留侯挥椎,匪为一身。

河清海晏,物阜风淳。歌我搏狼,以告臣邻。

拼音

láng lái cūn yān hēi,láng qù cūn yān zǐ。tiáo tiáo qīng chuān lù,jī tún qǐ kān cǐ。

jī tún shàng kě,shā wǒ zhì zi。shǐ zhě cóng dōng lái,yōu chú jiè lǘ lǐ。zǒu mǎ jìng fēng diàn,tuō pèi jí rì guǐ。

cháng nián sì jìng chóu,cǐ xī yī jī sǐ。jī gōng qū měng,zhì zài ān mín。liú hóu huī chuí,fěi wèi yī shēn。

hé qīng hǎi yàn,wù fù fēng chún。gē wǒ bó láng,yǐ gào chén lín。

作者介绍

陆深

明 · 1477年 - 1544年

明松江府上海人,初名荣,字子渊,号俨山。弘治十八年进士二甲第一。授编修。遭刘瑾忌,改南京主事,瑾诛,复职。累官四川左布政使。嘉靖中,官至詹事府詹事。卒谥文裕。工书。有《俨山集》、《续集》、《外集》。

查看全部作品 →