开元寺吊古歌

君不见钱武肃王镇吴越,知命举家朝宋阙。由来一国无二君,卧侧岂容鼾声发。

当年郑氏踞东瀛,建牙赐姓剧威名。兵穷鹭屿雄心丧,战捷鲲身霸业成。

带甲称戈据穷岛,居然倔强比田横。时方壮盛三十九,气冲牛斗辟鲲鲸。

定是天心厌祸乱,故蹙其年致太平。喧传一夜将星坠,编氓僚吏齐倾泪。

嗟哉子经事豪奢,监国藩臣直儿戏。无常出没继孙恩,徙民失业咸受累。

误将扼要托健儿,七府功成旋复弃。金瓯多缺力难完,日游别墅强偷安。

传位克?差得主,善政能教百姓欢。无端变起毒谋设,伏甲都堂地流血。

别妻、为奴两不容,砥柱中流遽摧折。奇勋未廓唐庄基,惨祸复蹈荆州辙。

势成累卵复何言,主君懦弱贼臣尊。严刑重敛疲民命,日望王师振覆盆。

果然圣祖动矜悯,王浚船从海上屯。梅花一阵收澎岛,吼门势窘国轩奔。

乘桴尚欲友邦夺,衔璧难将祖业存。随行那有却正畴,可怜无泪别山邱。

朝班幸执降王梃,锡爵仍叨归命侯。卅载海氛从此息,雨泽均沾教化周。

即今绣陌连千里,礼乐文章遍海陬。灵光寂莫成兰若,荒烟蔓草虫啾啾。

我来凭吊故宫过,扪碑剔藓费摩挲。自古握符有真命,枉思撼树蚍蜉多。

英雄我羡虬髯客,太原一见辄投戈。不然当时楚项籍,喑哑叱咤徒销磨。

举鼎之雄拔山力,神州赤县思包罗。岂知自刎乌江曲,「虞兮、虞兮奈若何」。

劝君莫妄窥神器,一局棋终已烂柯。

拼音

jūn bù jiàn qián wǔ sù wáng zhèn wú yuè,zhī mìng jǔ jiā cháo sòng quē。yóu lái yī guó wú èr jūn,wò cè qǐ róng hān shēng fā。

dāng nián zhèng shì jù dōng yíng,jiàn yá cì xìng jù wēi míng。bīng qióng lù yǔ xióng xīn sàng,zhàn jié kūn shēn bà yè chéng。

dài jiǎ chēng gē jù qióng dǎo,jū rán jué qiáng bǐ tián héng。shí fāng zhuàng shèng sān shí jiǔ,qì chōng niú dòu pì kūn jīng。

dìng shì tiān xīn yàn huò luàn,gù cù qí nián zhì tài píng。xuān chuán yī yè jiāng xīng zhuì,biān máng liáo lì qí qīng lèi。

jiē zāi zi jīng shì háo shē,jiān guó fān chén zhí ér xì。wú cháng chū méi jì sūn ēn,xǐ mín shī yè xián shòu lèi。

wù jiāng è yào tuō jiàn ér,qī fǔ gōng chéng xuán fù qì。jīn ōu duō quē lì nán wán,rì yóu bié shù qiáng tōu ān。

chuán wèi kè chà dé zhǔ,shàn zhèng néng jiào bǎi xìng huān。wú duān biàn qǐ dú móu shè,fú jiǎ dōu táng dì liú xuè。

bié qī wèi nú liǎng bù róng,dǐ zhù zhōng liú jù cuī zhé。qí xūn wèi kuò táng zhuāng jī,cǎn huò fù dǎo jīng zhōu zhé。

shì chéng lèi luǎn fù hé yán,zhǔ jūn nuò ruò zéi chén zūn。yán xíng zhòng liǎn pí mín mìng,rì wàng wáng shī zhèn fù pén。

guǒ rán shèng zǔ dòng jīn mǐn,wáng jùn chuán cóng hǎi shàng tún。méi huā yī zhèn shōu pēng dǎo,hǒu mén shì jiǒng guó xuān bēn。

chéng fú shàng yù yǒu bāng duó,xián bì nán jiāng zǔ yè cún。suí xíng nà yǒu què zhèng chóu,kě lián wú lèi bié shān qiū。

cháo bān xìng zhí jiàng wáng tǐng,xī jué réng dāo guī mìng hóu。sà zài hǎi fēn cóng cǐ xī,yǔ zé jūn zhān jiào huà zhōu。

jí jīn xiù mò lián qiān lǐ,lǐ lè wén zhāng biàn hǎi zōu。líng guāng jì mò chéng lán ruò,huāng yān màn cǎo chóng jiū jiū。

wǒ lái píng diào gù gōng guò,mén bēi tī xiǎn fèi mó sā。zì gǔ wò fú yǒu zhēn mìng,wǎng sī hàn shù pí fú duō。

yīng xióng wǒ xiàn qiú rán kè,tài yuán yī jiàn zhé tóu gē。bù rán dāng shí chǔ xiàng jí,yīn yǎ chì zhà tú xiāo mó。

jǔ dǐng zhī xióng bá shān lì,shén zhōu chì xiàn sī bāo luó。qǐ zhī zì wěn wū jiāng qū,yú xī yú xī nài ruò hé。

quàn jūn mò wàng kuī shén qì,yī jú qí zhōng yǐ làn kē。

作者介绍

林占梅

清 · 1821年 - 1868年

林占梅,构筑潜园,雅集诗骚。文酒之盛,冠于北台。著有《潜园唱和集》二卷、《潜园琴馀草》八卷,其中《潜园唱和集》已佚。林占梅《潜园琴馀草》约有诗一千九百馀首,写作年代自道光二十七年(1847)迄同治六年(1867)。多咏骨肉亲友、园居、游历、时事、兴怀之作。五言古、近体,善摹难状之景,达难显之情。作品风格多样,平易晓畅法白居易,感时忧国似陆放翁,伤感兴怀如吴梅村。台澎道徐宗干评其诗「和静清远、古澹恬逸」、「诗味多琴味」。兹据台湾分馆藏《潜园琴馀草》为底本,并参照下列对校本编校:李清河藏《潜园琴馀草》(以下简称李本)、李清河藏《潜园诗抄》(以下简称李抄本)、连雅堂《台湾诗荟》(以下简称荟本)、台湾文献丛刊《潜园琴馀草简编》(以下简称台银本)、《新竹文献会通讯》(以下简称文献本)、陈培桂《淡水厅志》、林维丞《沧海拾遗》、蔡振丰《苑里志》、郑鹏云《师友风义录》、连横《台湾诗乘》、王松《台阳诗话续编》、林钦赐《瀛洲诗集》、赖子清《台湾诗醇》、曾笑云《东宁击钵吟后集》、彭国栋《广台湾诗乘》、蜕萒老人《大屯山房谭荟》。

查看全部作品 →