杜姬诗

浮萍托江汉,聚散无常期。

女萝附松柏,荣悴永相依。

邂逅得从君,情好无转移。

君情若绮罗,新故同一丝。

妾心如白石,成灰犹不淄。

少小勤执作,颇解缝裳衣。

有无共黾勉,贱妾职当为。

一朝罹祸患,长驱赴西陲。

蔽身无完服,空囊无剩赀。

儿女走相送,但牵君衣啼。

丈夫自有泪,肯向别离垂。

顾妾一挥手,去去从此辞。

壁彼秋叶落,安能恋故枝。

君如孤飞云,妾作浊水泥。

宁作浊水泥,与君共驱驰。

鸳鸯不独宿,鸿雁常双栖。

徒步虽蹒跚,愿逐君马蹄。

生与君绸缪,死当相追随。

遥遥古朔方,人事日已非。

仇多亲故寡,顾问良所稀。

面垢项长枷,风沙眼犹迷。

旦暮蔽雨雪,为君结茅茨。

篝镫弄针黹,为君疗寒饥。

当垆古所有,涤器洁尊罍。

坐卧同形影,须臾不相离。

一生有九死,仓卒防已迟。

锱铢妾所积,忍令君先知。

君殁妾当从,慷慨心不疑。

八年一弹指,得赦生同归。

衣马粗具足,道路芳菲菲。

向非亲比?,安能有今时。

至今朔方民,南望兴长思。

拼音

fú píng tuō jiāng hàn,jù sàn wú cháng qī。

nǚ luó fù sōng bǎi,róng cuì yǒng xiāng yī。

xiè hòu dé cóng jūn,qíng hǎo wú zhuǎn yí。

jūn qíng ruò qǐ luó,xīn gù tóng yī sī。

qiè xīn rú bái shí,chéng huī yóu bù zī。

shǎo xiǎo qín zhí zuò,pǒ jiě fèng shang yī。

yǒu wú gòng mǐn miǎn,jiàn qiè zhí dāng wèi。

yī cháo lí huò huàn,zhǎng qū fù xī chuí。

bì shēn wú wán fú,kōng náng wú shèng zī。

ér nǚ zǒu xiāng sòng,dàn qiān jūn yī tí。

zhàng fū zì yǒu lèi,kěn xiàng bié lí chuí。

gù qiè yī huī shǒu,qù qù cóng cǐ cí。

bì bǐ qiū yè luò,ān néng liàn gù zhī。

jūn rú gū fēi yún,qiè zuò zhuó shuǐ ní。

níng zuò zhuó shuǐ ní,yǔ jūn gòng qū chí。

yuān yāng bù dú sù,hóng yàn cháng shuāng qī。

tú bù suī pán shān,yuàn zhú jūn mǎ tí。

shēng yǔ jūn chóu móu,sǐ dāng xiāng zhuī suí。

yáo yáo gǔ shuò fāng,rén shì rì yǐ fēi。

chóu duō qīn gù guǎ,gù wèn liáng suǒ xī。

miàn gòu xiàng zhǎng jiā,fēng shā yǎn yóu mí。

dàn mù bì yǔ xuě,wèi jūn jié máo cí。

gōu dèng nòng zhēn zhǐ,wèi jūn liáo hán jī。

dāng lú gǔ suǒ yǒu,dí qì jié zūn léi。

zuò wò tóng xíng yǐng,xū yú bù xiāng lí。

yī shēng yǒu jiǔ sǐ,cāng zú fáng yǐ chí。

zī zhū qiè suǒ jī,rěn lìng jūn xiān zhī。

jūn mò qiè dāng cóng,kāng kǎi xīn bù yí。

bā nián yī dàn zhǐ,dé shè shēng tóng guī。

yī mǎ cū jù zú,dào lù fāng fēi fēi。

xiàng fēi qīn bǐ,ān néng yǒu jīn shí。

zhì jīn shuò fāng mín,nán wàng xīng zhǎng sī。

作者介绍

塞尔赫

清 · 1677年 - 1747年

一作赛尔赫。清宗室,字慄庵,号晓亭,自号北阡季子。康熙三十七年封奉国将军,官至总督仓场侍郎。爱诗,遇能诗人,虽樵夫牧竖,必屈己下之。所作气格清旷。有《晓亭诗钞》。

查看全部作品 →