次韵二首

朝士相知子最深,每从公暇即过临。

风姿清润蓝田玉,文采光辉丽水金。

到处清谈多让席,有时白战独披襟。

客边相聚尤相洽,肯负当年故旧心。

拼音

cháo shì xiāng zhī zi zuì shēn,měi cóng gōng xiá jí guò lín。

fēng zī qīng rùn lán tián yù,wén cǎi guāng huī lì shuǐ jīn。

dào chù qīng tán duō ràng xí,yǒu shí bái zhàn dú pī jīn。

kè biān xiāng jù yóu xiāng qià,kěn fù dāng nián gù jiù xīn。

作者介绍

黄淮

明 · 1367年 - 1449年

明浙江永嘉人,字宗豫,洪武三十年进士。永乐时,曾与解缙等并直文渊阁,进右春坊大学士。后为汉王高煦所谮,系诏狱十年。洪熙初复官,寻兼武英殿大学士,与杨荣等同掌内制。官终户部尚书。性明果,达于治体,善谳疑狱。有《省愆集》、《黄介庵集》。

查看全部作品 →