与节庵论唐人诗法因赋长律三十五韵

逸气棱棱隘九州,神交思苦入冥搜。

洗教凡骨尘俱净,挽起词源水倒流。

随物赋形均造化,陶情遣兴贱包羞。

莲开华岳仙人掌,雾锁元龙百尺楼。

近日云霞成五色,澄空月露映三秋。

阴精翕翕奔魑魅,武库森森插剑矛。

万顷晴涛翻蜃海,千寻飞瀑下龙湫。

孤撑怪石擎天柱,秀挺奇松驾壑虬。

霜冷铁衣屯紫塞,云随仙袂下丹丘。

连城白璧非徒琢,照乘明珠岂暗投。

器重樽彝兼大鼎,乐陈琴瑟间鸣球。

半机蜀锦天葩灿,一缕春丝茧绪抽。

铁锁下蟠江水黑,鲸鱼奋击昆仑浮。

冯驩作客愁弹铗,考叔争车怒挟辀。

红药当阶迎步障,沧波喷峡上孤舟。

水晶沉井形难拟,海市凭虚影却留。

阿阁呈祥看鸑鷟,康衢纵步骋骅骝。

正奇合度应须察,体制殊伦总见收。

共说五车夸业盛,谁云七步擅才优。

天然标格元无饰,自是声音不外求。

粤自盛唐推浑厚,迄于季代谩雕锼。

杨王联轨方前迈,卢骆长驱亦并游。

李白词锋曾陷敌,少陵诗句善贻谋。

岑参高适相追逐,贾至王维迭唱酬。

格老趣高储与孟,律严义正耿兼刘。

郊寒岛瘦难殊论,柳淡韦醇岂易俦。

鍊句义山工丽密,摛辞用晦尚清修。

子昂近古居然别,馀辈争先未暇周。

一代文章垂汗简,三千礼乐著嘉猷。

骊黄能识同还异,轩轾从知是与否。

何事颓风趋萎苶,渐看姿媚逞娇羞。

蜂腰鹤膝徒争诮,斗靡夸多总赘疣。

要使从容归大雅,须教敦厚更温柔。

阳春一曲虽难和,也落诗家第二流。

拼音

yì qì léng léng ài jiǔ zhōu,shén jiāo sī kǔ rù míng sōu。

xǐ jiào fán gǔ chén jù jìng,wǎn qǐ cí yuán shuǐ dào liú。

suí wù fù xíng jūn zào huà,táo qíng qiǎn xīng jiàn bāo xiū。

lián kāi huá yuè xiān rén zhǎng,wù suǒ yuán lóng bǎi chǐ lóu。

jìn rì yún xiá chéng wǔ sè,chéng kōng yuè lù yìng sān qiū。

yīn jīng xī xī bēn chī mèi,wǔ kù sēn sēn chā jiàn máo。

wàn qǐng qíng tāo fān shèn hǎi,qiān xún fēi pù xià lóng jiǎo。

gū chēng guài shí qíng tiān zhù,xiù tǐng qí sōng jià hè qiú。

shuāng lěng tiě yī tún zǐ sāi,yún suí xiān mèi xià dān qiū。

lián chéng bái bì fēi tú zuó,zhào chéng míng zhū qǐ àn tóu。

qì zhòng zūn yí jiān dà dǐng,lè chén qín sè jiān míng qiú。

bàn jī shǔ jǐn tiān pā càn,yī lǚ chūn sī jiǎn xù chōu。

tiě suǒ xià pán jiāng shuǐ hēi,jīng yú fèn jī kūn lún fú。

féng huān zuò kè chóu dàn jiá,kǎo shū zhēng chē nù xié zhōu。

hóng yào dāng jiē yíng bù zhàng,cāng bō pēn xiá shàng gū zhōu。

shuǐ jīng chén jǐng xíng nán nǐ,hǎi shì píng xū yǐng què liú。

ā gé chéng xiáng kàn yuè zhuó,kāng qú zòng bù chěng huá liú。

zhèng qí hé dù yīng xū chá,tǐ zhì shū lún zǒng jiàn shōu。

gòng shuō wǔ chē kuā yè shèng,shuí yún qī bù shàn cái yōu。

tiān rán biāo gé yuán wú shì,zì shì shēng yīn bù wài qiú。

yuè zì shèng táng tuī hún hòu,qì yú jì dài mán diāo sōu。

yáng wáng lián guǐ fāng qián mài,lú luò zhǎng qū yì bìng yóu。

lǐ bái cí fēng céng xiàn dí,shǎo líng shī jù shàn yí móu。

cén cān gāo shì xiāng zhuī zhú,jiǎ zhì wáng wéi dié chàng chóu。

gé lǎo qù gāo chǔ yǔ mèng,lǜ yán yì zhèng gěng jiān liú。

jiāo hán dǎo shòu nán shū lùn,liǔ dàn wéi chún qǐ yì chóu。

liàn jù yì shān gōng lì mì,chī cí yòng huì shàng qīng xiū。

zi áng jìn gǔ jū rán bié,yú bèi zhēng xiān wèi xiá zhōu。

yī dài wén zhāng chuí hàn jiǎn,sān qiān lǐ lè zhù jiā yóu。

lí huáng néng shí tóng hái yì,xuān zhì cóng zhī shì yǔ fǒu。

hé shì tuí fēng qū wēi nié,jiàn kàn zī mèi chěng jiāo xiū。

fēng yāo hè xī tú zhēng qiào,dòu mí kuā duō zǒng zhuì yóu。

yào shǐ cóng róng guī dà yǎ,xū jiào dūn hòu gèng wēn róu。

yáng chūn yī qū suī nán hé,yě luò shī jiā dì èr liú。

作者介绍

黄淮

明 · 1367年 - 1449年

明浙江永嘉人,字宗豫,洪武三十年进士。永乐时,曾与解缙等并直文渊阁,进右春坊大学士。后为汉王高煦所谮,系诏狱十年。洪熙初复官,寻兼武英殿大学士,与杨荣等同掌内制。官终户部尚书。性明果,达于治体,善谳疑狱。有《省愆集》、《黄介庵集》。

查看全部作品 →