夜坐呈正学方先生

银灯灿馀辉,夜气清于水。

顾此知心人,幸遂盍簪喜。

酬酢启黄封,论议析玄理。

俗眼为之开,尘心顿如洗。

孔明人中英,州平独知己。

黄宪千顷陂,世以亚圣拟。

德重众所推,才高莫能比。

怀贤古即今,酒酣热生耳。

拼音

yín dēng càn yú huī,yè qì qīng yú shuǐ。

gù cǐ zhī xīn rén,xìng suì hé zān xǐ。

chóu cù qǐ huáng fēng,lùn yì xī xuán lǐ。

sú yǎn wèi zhī kāi,chén xīn dùn rú xǐ。

kǒng míng rén zhōng yīng,zhōu píng dú zhī jǐ。

huáng xiàn qiān qǐng bēi,shì yǐ yà shèng nǐ。

dé zhòng zhòng suǒ tuī,cái gāo mò néng bǐ。

huái xián gǔ jí jīn,jiǔ hān rè shēng ěr。

作者介绍

王绅

明 · 1361年 - 1400年

明浙江义乌人,字仲缙。王祎子。祎招谕云南被杀时,绅年十三。受业于宋濂弟子,颇受器重。题其书斋名“继志”。洪武二十四年应蜀王聘,为成都府文学。往云南求父遗骸,不得,因作《滇南恸哭记》。建文时为国子博士,预修《太祖实录》。

查看全部作品 →