肃武亲王墓前古松歌

岂有吹箫不用竹,碣语分明我王属。

一百三十六营贼,争向将军马头哭。

功成身殁何忧劳,毅魄上烛星辰高。

独有坟旁老松树,郁勃时藉风悲号。

枝干周围六十丈,礌砢未肯扶摇上。

俨然广厦万间庇,岂藉飞涛半空响。

松山战罢搜松材,此树曾盟带砺来。

盘拿直学虬龙走,灵爽将疑幢盖开。

中间却有凌云势,兀傲不受鬼神制。

百尺以上若楼耸,五步之内已绿闭。

偃蹇略比梅花枝,人世炎凉总不知。

偶遭风雪皮肉坏,苍髯翠鬣仍支离。

我来趋拜墓门侧,一缕天光入松色。

斜阳闪闪隐残红,白发萧萧变深黑。

韦毕不作谁能图,王维之诗今有无。

惟余丞相祠堂柏,万古峥嵘两大夫。

拼音

qǐ yǒu chuī xiāo bù yòng zhú,jié yǔ fēn míng wǒ wáng shǔ。

yī bǎi sān shí liù yíng zéi,zhēng xiàng jiāng jūn mǎ tóu kū。

gōng chéng shēn mò hé yōu láo,yì pò shàng zhú xīng chén gāo。

dú yǒu fén páng lǎo sōng shù,yù bó shí jí fēng bēi hào。

zhī gàn zhōu wéi liù shí zhàng,léi kē wèi kěn fú yáo shàng。

yǎn rán guǎng shà wàn jiān bì,qǐ jí fēi tāo bàn kōng xiǎng。

sōng shān zhàn bà sōu sōng cái,cǐ shù céng méng dài lì lái。

pán ná zhí xué qiú lóng zǒu,líng shuǎng jiāng yí chuáng gài kāi。

zhōng jiān què yǒu líng yún shì,wù ào bù shòu guǐ shén zhì。

bǎi chǐ yǐ shàng ruò lóu sǒng,wǔ bù zhī nèi yǐ lǜ bì。

yǎn jiǎn lüè bǐ méi huā zhī,rén shì yán liáng zǒng bù zhī。

ǒu zāo fēng xuě pí ròu huài,cāng rán cuì liè réng zhī lí。

wǒ lái qū bài mù mén cè,yī lǚ tiān guāng rù sōng sè。

xié yáng shǎn shǎn yǐn cán hóng,bái fā xiāo xiāo biàn shēn hēi。

wéi bì bù zuò shuí néng tú,wáng wéi zhī shī jīn yǒu wú。

wéi yú chéng xiāng cí táng bǎi,wàn gǔ zhēng róng liǎng dà fū。

作者介绍

法式善

清 · 1752年 - 1813年

清蒙古正黄旗人,乌尔济氏,原名运昌,字开文,号时帆。乾隆四十五年进士,授检讨,官至侍读。所居称梧门书屋。收藏法书名画盈屋。曾从翰苑所藏《永乐大典》抄录宋元人集一百三十家。生平熟悉朝章典故,有《陶庐杂录》、《清秘述闻》、《槐厅载笔》、《存素堂集》。

查看全部作品 →