春寒 曹玘 清 一枕华胥鸟唤醒,晓和松韵更堪听。起吟文赋梅花赋,闲写茶经山海经。霜雪向头争此白,乾坤留眼望谁青。天心未必私丘壑,不放东风过草亭。 拼音 yī zhěn huá xū niǎo huàn xǐng,xiǎo hé sōng yùn gèng kān tīng。qǐ yín wén fù méi huā fù,xián xiě chá jīng shān hǎi jīng。shuāng xuě xiàng tóu zhēng cǐ bái,qián kūn liú yǎn wàng shuí qīng。tiān xīn wèi bì sī qiū hè,bù fàng dōng fēng guò cǎo tíng。 作者介绍 曹 曹玘 清 · ? - ? 查看全部作品 →