赠百十三岁老人王司业南亭先生

国家太平古无比,仁寿纪年百余矣。弧南一星位丙丁,牛斗之墟夜芒指。

翁家天台濒小海,风俗淳朴致堪喜。是间淑气厚钟毓,特为盛时彰瑞美。

百龄孝子翁先人,秩视更老荣乡里。诸孙膝下罗来昆,共享期颐克家子。

自言少时胆气粗,报仇夜斫贼营里。裹疮不辨血模糊,至性所生非聊尔。

中年折节伴萤蠹,兀兀穷经作髦士。挥金但学管宁锄,决踵肯惭原思履。

阑干苜蓿广文毡,九十六龄得官始。秩满朝天获晋秩,其时岁适逢辛巳。

次年属车莅吴会,率先黄发清尘俟。耆儒屡邀天语褒,绰楔宸章钤宝玺。

迩来国庆正稠叠,率土普天皆鹊起。去年翁至坐蒲轮,亲祝圣龄习拜跪。

箧贮上方麟趾金,衣裁内府鹄头绮。今岁慈宁开八帙,翁切呼嵩复至止。

香山图绘今昔同,天子推仁首尚齿。再看头衔赐新换,御题荣宠沾蕃祉。

优礼无殊隆宪乞,懿嘉洵足著惇史。翁为人瑞古所无,如云五色芝三蕊。

长身七尺清且癯,行不支筇坐不几。擘窠书成惯赠人,箕畴一寿义取此。

山程水驿讵云远,十年三踏长安市。长安纷纷聚冠盖,识面篯铿与李耳。

我生四十犹壮年,视茫发苍负强仕。苦求急景免凋颜,每乏奇方学洗髓。

对翁长松古柏姿,蒲柳凡材安足拟。吾闻天台山高万八千丈,中有石室金庭共峛崺。

第一洞天记道书,草多长生药不死。欲从翁觅翁不言,但言神仙之术荒唐非吾以。

乃知寿民关寿国,导引延年无其理。不然正当王母介福帝胪欢,岂无控鹤骖鸾先翁降金戺。

拼音

guó jiā tài píng gǔ wú bǐ,rén shòu jì nián bǎi yú yǐ。hú nán yī xīng wèi bǐng dīng,niú dòu zhī xū yè máng zhǐ。

wēng jiā tiān tái bīn xiǎo hǎi,fēng sú chún pǔ zhì kān xǐ。shì jiān shū qì hòu zhōng yù,tè wèi shèng shí zhāng ruì měi。

bǎi líng xiào zi wēng xiān rén,zhì shì gèng lǎo róng xiāng lǐ。zhū sūn xī xià luó lái kūn,gòng xiǎng qī yí kè jiā zi。

zì yán shǎo shí dǎn qì cū,bào chóu yè zhuó zéi yíng lǐ。guǒ chuāng bù biàn xuè mó hú,zhì xìng suǒ shēng fēi liáo ěr。

zhōng nián zhé jié bàn yíng dù,wù wù qióng jīng zuò máo shì。huī jīn dàn xué guǎn níng chú,jué zhǒng kěn cán yuán sī lǚ。

lán gàn mù xu guǎng wén zhān,jiǔ shí liù líng dé guān shǐ。zhì mǎn cháo tiān huò jìn zhì,qí shí suì shì féng xīn sì。

cì nián shǔ chē lì wú huì,lǜ xiān huáng fā qīng chén qí。qí rú lǚ yāo tiān yǔ bāo,chuò xiē chén zhāng qián bǎo xǐ。

ěr lái guó qìng zhèng chóu dié,lǜ tǔ pǔ tiān jiē què qǐ。qù nián wēng zhì zuò pú lún,qīn zhù shèng líng xí bài guì。

qiè zhù shàng fāng lín zhǐ jīn,yī cái nèi fǔ gǔ tóu qǐ。jīn suì cí níng kāi bā zhì,wēng qiè hū sōng fù zhì zhǐ。

xiāng shān tú huì jīn xī tóng,tiān zi tuī rén shǒu shàng chǐ。zài kàn tóu xián cì xīn huàn,yù tí róng chǒng zhān fān zhǐ。

yōu lǐ wú shū lóng xiàn qǐ,yì jiā xún zú zhù dūn shǐ。wēng wèi rén ruì gǔ suǒ wú,rú yún wǔ sè zhī sān ruǐ。

zhǎng shēn qī chǐ qīng qiě qú,xíng bù zhī qióng zuò bù jǐ。bāi kē shū chéng guàn zèng rén,jī chóu yī shòu yì qǔ cǐ。

shān chéng shuǐ yì jù yún yuǎn,shí nián sān tà zhǎng ān shì。zhǎng ān fēn fēn jù guān gài,shí miàn jiān kēng yǔ lǐ ěr。

wǒ shēng sì shí yóu zhuàng nián,shì máng fā cāng fù qiáng shì。kǔ qiú jí jǐng miǎn diāo yán,měi fá qí fāng xué xǐ suǐ。

duì wēng zhǎng sōng gǔ bǎi zī,pú liǔ fán cái ān zú nǐ。wú wén tiān tái shān gāo wàn bā qiān zhàng,zhōng yǒu shí shì jīn tíng gòng lǐ yǐ。

dì yī dòng tiān jì dào shū,cǎo duō zhǎng shēng yào bù sǐ。yù cóng wēng mì wēng bù yán,dàn yán shén xiān zhī shù huāng táng fēi wú yǐ。

nǎi zhī shòu mín guān shòu guó,dǎo yǐn yán nián wú qí lǐ。bù rán zhèng dāng wáng mǔ jiè fú dì lú huān,qǐ wú kòng hè cān luán xiān wēng jiàng jīn shì。

作者介绍

吴寿昌

清 · ? - ?

清浙江山阴人,字泰交,号蓉塘。乾隆三十四年进士,由编修擢侍讲。曾主广西乡试,提督贵州学政。致仕后主讲稽山书院。有《虚白斋诗》。

查看全部作品 →