古诗赠新城王贻上

风轮持大地,击扬为风谣。吹万肇邃古,赓歌畅唐姚。

朱弦汜汉魏,丽藻沿六朝。有唐盛词赋,贞符夤元包。

百灵听驱使,万象穷锼雕。千镫咸一光,异曲皆同调。

彼哉諓諓者,穿穴纷科条。初唐别中晚,画地成狴牢。

妙悟掠影响,指注窥釐毫。瓮天醯鸡覆,井月痴猿号。

化为劣诗魔,飞精入府焦。穷老蔽蔀屋,不得瞻泬寥。

正始日以远,词苑杂莠苗。献吉才雄鷔,学杜餔醨糟。

仲默俊逸人,放言訾谢陶。考辞竞嘈囋,怀响归浮漂。

江河久壅决,厬潏亦腾嚣。幺弦取偏张,苦调搜啁噍。

鸟空而鼠即,厥咎为诗訞。丧乱亦云膴,诗病不可瘳。

譬彼膏肓疾,传染非一朝。呜呼杜与韩,万古垂斗杓。

《北征》《南山》诗,泰华争岧峣。流传到于今,不得免慠嘲。

况乃唐后人,嗤点谁能跳。穷子抵尺璧,冻人裂复陶。

熠耀点须弥,可为渠略标。昌黎笑群儿,少陵诃汝曹。

嗟我老无力,掩耳任叫呶。王君起东海,七叶光汉貂。

骐骥奋蹴踏,万马喑不骄。识字函雅故,审乐辨《箫韶》。

落纸为歌诗,绛云卷青霄。自顾骨骼马,创残卧东郊。

敢云老识路,昏忘惭招邀。河源出星海,东流日滔滔。

谁蹠巨灵掌,一手湮崩涛。古学丧根干,流俗沸螗蜩。

伪体不别裁,何以亲风骚。珠林既深深,玉河复迢迢。

方当剪榛楛,未可荣兰苕。瓦釜正雷鸣,君其信所操。

勿以独角麟,媲彼万牛毛。伊余久归佛,翻经守僧寮。

枨触为此诗,狂言放调刁。无乃禅病发,放笔自逸骚。

起挑长明镫,忏除坐寒宵。

拼音

fēng lún chí dà dì,jī yáng wèi fēng yáo。chuī wàn zhào suì gǔ,gēng gē chàng táng yáo。

zhū xián sì hàn wèi,lì zǎo yán liù cháo。yǒu táng shèng cí fù,zhēn fú yín yuán bāo。

bǎi líng tīng qū shǐ,wàn xiàng qióng sōu diāo。qiān dèng xián yī guāng,yì qū jiē tóng diào。

bǐ zāi jiàn jiàn zhě,chuān xué fēn kē tiáo。chū táng bié zhōng wǎn,huà dì chéng bì láo。

miào wù lüè yǐng xiǎng,zhǐ zhù kuī lí háo。wèng tiān xī jī fù,jǐng yuè chī yuán hào。

huà wèi liè shī mó,fēi jīng rù fǔ jiāo。qióng lǎo bì bù wū,bù dé zhān jué liáo。

zhèng shǐ rì yǐ yuǎn,cí yuàn zá yǒu miáo。xiàn jí cái xióng áo,xué dù bù lí zāo。

zhòng mò jùn yì rén,fàng yán zī xiè táo。kǎo cí jìng cáo zá,huái xiǎng guī fú piāo。

jiāng hé jiǔ yōng jué,guǐ yù yì téng xiāo。yāo xián qǔ piān zhāng,kǔ diào sōu zhāo jiào。

niǎo kōng ér shǔ jí,jué jiù wèi shī yāo。sàng luàn yì yún hū,shī bìng bù kě chōu。

pì bǐ gāo huāng jí,chuán rǎn fēi yī cháo。wū hū dù yǔ hán,wàn gǔ chuí dòu biāo。

běi zhēng nán shān shī,tài huá zhēng tiáo yáo。liú chuán dào yú jīn,bù dé miǎn ào cháo。

kuàng nǎi táng hòu rén,chī diǎn shuí néng tiào。qióng zi dǐ chǐ bì,dòng rén liè fù táo。

yì yào diǎn xū mí,kě wèi qú lüè biāo。chāng lí xiào qún ér,shǎo líng hē rǔ cáo。

jiē wǒ lǎo wú lì,yǎn ěr rèn jiào náo。wáng jūn qǐ dōng hǎi,qī yè guāng hàn diāo。

qí jì fèn cù tà,wàn mǎ yīn bù jiāo。shí zì hán yǎ gù,shěn lè biàn xiāo sháo。

luò zhǐ wèi gē shī,jiàng yún juǎn qīng xiāo。zì gù gǔ gé mǎ,chuàng cán wò dōng jiāo。

gǎn yún lǎo shí lù,hūn wàng cán zhāo yāo。hé yuán chū xīng hǎi,dōng liú rì tāo tāo。

shuí zhí jù líng zhǎng,yī shǒu yān bēng tāo。gǔ xué sàng gēn gàn,liú sú fèi táng tiáo。

wěi tǐ bù bié cái,hé yǐ qīn fēng sāo。zhū lín jì shēn shēn,yù hé fù tiáo tiáo。

fāng dāng jiǎn zhēn hù,wèi kě róng lán sháo。wǎ fǔ zhèng léi míng,jūn qí xìn suǒ cāo。

wù yǐ dú jiǎo lín,pì bǐ wàn niú máo。yī yú jiǔ guī fú,fān jīng shǒu sēng liáo。

chéng chù wèi cǐ shī,kuáng yán fàng diào diāo。wú nǎi chán bìng fā,fàng bǐ zì yì sāo。

qǐ tiāo zhǎng míng dèng,chàn chú zuò hán xiāo。

作者介绍

钱谦益

清 · 1582年 - 1664年

钱谦益(1582年10月22日 — 1664年6月17日),字受之,号牧斋,晚号蒙叟,东涧老人。学者称虞山先生。清初诗坛的盟主之一。苏州府常熟县鹿苑奚浦(今张家港市塘桥镇鹿苑奚浦)人。 明史说他“至启、祯时,准北宋之矩矱”。明万历三十八年(1610年)探花(一甲三名进士)。钱谦益是东林党的领袖之一,官至礼部侍郎,因与温体仁争权失败而被革职。明亡后,马士英、阮大铖在南京拥立福王,建立南明弘光政权,钱谦益依附之,为礼部尚书。后降清,为礼部侍郎。

查看全部作品 →