秦中咏古 张埙 清 驱车乐游原,东下鸿门阪。草木半黄落,凄其岁云晚。当年宴会处,衰柳拂行幰。古人竭智勇,机事如环转。南郑幸西归,彭城竟东返。歧路在须臾,得失迥悬远。叹息俱陈迹,徒旅去偃蹇。且就夕阳中,野人原上饭。 拼音 qū chē lè yóu yuán,dōng xià hóng mén bǎn。cǎo mù bàn huáng luò,qī qí suì yún wǎn。dāng nián yàn huì chù,shuāi liǔ fú xíng xiǎn。gǔ rén jié zhì yǒng,jī shì rú huán zhuǎn。nán zhèng xìng xī guī,péng chéng jìng dōng fǎn。qí lù zài xū yú,dé shī jiǒng xuán yuǎn。tàn xī jù chén jì,tú lǚ qù yǎn jiǎn。qiě jiù xī yáng zhōng,yě rén yuán shàng fàn。 作者介绍 张 张埙 清 · ? - ? 清江苏长洲人,字牖。康熙十七年以诸生授登封县知县。官至广西南宁通判。初至登封,于岳神前立誓,除私敛,招流亡,督之耕种。复嵩阳书院、立学舍二十一所。常亲至民家问疾苦。 查看全部作品 →