响琴峡

双崖对立削铁成,上摩天阙与云平。

俯视不测烟冥冥,石梁横跨通人行。

堕井窥见天光明,不知日月何方生。

怒涧穿石势建瓴,雪瀑飞卷鹭羽轻。

海鳅喷喝潮倒倾,龙公捧檄驱雷霆。

阿香推车无暂停,两甄合战铙鼓鸣。

万马蹴踏虏帐惊,铜山碎裂宵匉訇。

闻者震掉心怦怦,胡乃以琴为之名。

琴含太古移我情,大弦春温小弦清。

九十一声无此声,或者缥缈仙之灵。

爱此幽险飞驭经,华山毛女招媌娙。

东阳石室幽不扃,曲罢月落霜峰青。

世上传说惊聋盲,大书深刻不可更。

此意是非谁与评,狂吟付与黄猿听。

拼音

shuāng yá duì lì xuē tiě chéng,shàng mó tiān quē yǔ yún píng。

fǔ shì bù cè yān míng míng,shí liáng héng kuà tōng rén xíng。

duò jǐng kuī jiàn tiān guāng míng,bù zhī rì yuè hé fāng shēng。

nù jiàn chuān shí shì jiàn líng,xuě pù fēi juǎn lù yǔ qīng。

hǎi qiū pēn hē cháo dào qīng,lóng gōng pěng xí qū léi tíng。

ā xiāng tuī chē wú zàn tíng,liǎng zhēn hé zhàn náo gǔ míng。

wàn mǎ cù tà lǔ zhàng jīng,tóng shān suì liè xiāo pēng hōng。

wén zhě zhèn diào xīn pēng pēng,hú nǎi yǐ qín wèi zhī míng。

qín hán tài gǔ yí wǒ qíng,dà xián chūn wēn xiǎo xián qīng。

jiǔ shí yī shēng wú cǐ shēng,huò zhě piāo miǎo xiān zhī líng。

ài cǐ yōu xiǎn fēi yù jīng,huá shān máo nǚ zhāo miáo xíng。

dōng yáng shí shì yōu bù jiōng,qū bà yuè luò shuāng fēng qīng。

shì shàng chuán shuō jīng lóng máng,dà shū shēn kè bù kě gèng。

cǐ yì shì fēi shuí yǔ píng,kuáng yín fù yǔ huáng yuán tīng。

作者介绍

吴振棫

清 · 1792年 - 1870年

清浙江钱塘人。字仲云,亦作仲耘,号毅甫,晚号再翁。嘉庆十九年进士,授编修。咸丰间,历任疆吏,在云南最久,先后任巡抚、署云贵总督,继又实授。在任禁止以团练为名杀掠回民,使云南民族矛盾稍缓。有《养吉斋丛录、馀录》、《黔语》、《花宜馆诗钞》等。

查看全部作品 →