仙才

闺房林下誉难偏,一副身心两副妍。

不道聪明尤绝世,即论光艳合生天。

容教佛见拈花笑,诗到神来脱草传。

我欲讽卿键绣闼,放他霜月斗婵娟。

拼音

guī fáng lín xià yù nán piān,yī fù shēn xīn liǎng fù yán。

bù dào cōng míng yóu jué shì,jí lùn guāng yàn hé shēng tiān。

róng jiào fú jiàn niān huā xiào,shī dào shén lái tuō cǎo chuán。

wǒ yù fěng qīng jiàn xiù tà,fàng tā shuāng yuè dòu chán juān。

作者介绍

孙原湘

清 · 1760年 - 1829年

清江苏昭文人,字子潇,晚号心青。嘉庆十年进士,改庶吉士。不仕。善骈文、书画,尤工诗。与舒位、王昙齐名。其诗风神秀逸。有《天真阁集》等。

查看全部作品 →