心香

十二红窗手展迟,眉能为语目通辞。

柔乡福分输卿婿,绝世聪明足我师。

水底更无容藕处,泥中或有见莲时。

丹城一片何由达,愿捧心香拜茂漪。

拼音

shí èr hóng chuāng shǒu zhǎn chí,méi néng wèi yǔ mù tōng cí。

róu xiāng fú fēn shū qīng xù,jué shì cōng míng zú wǒ shī。

shuǐ dǐ gèng wú róng ǒu chù,ní zhōng huò yǒu jiàn lián shí。

dān chéng yī piàn hé yóu dá,yuàn pěng xīn xiāng bài mào yī。

作者介绍

孙原湘

清 · 1760年 - 1829年

清江苏昭文人,字子潇,晚号心青。嘉庆十年进士,改庶吉士。不仕。善骈文、书画,尤工诗。与舒位、王昙齐名。其诗风神秀逸。有《天真阁集》等。

查看全部作品 →