病述 孙原湘 清 十二文窗扇扇关,清眠消受病中间。强将笑语酬夫婿,拚得摩挲累小鬟。蓬鬓簪花翻更好,丛笺堆草倦加删。别饶心事常温处,银叶甜香炷博山。 拼音 shí èr wén chuāng shàn shàn guān,qīng mián xiāo shòu bìng zhōng jiān。qiáng jiāng xiào yǔ chóu fū xù,pàn dé mó sā lèi xiǎo huán。péng bìn zān huā fān gèng hǎo,cóng jiān duī cǎo juàn jiā shān。bié ráo xīn shì cháng wēn chù,yín yè tián xiāng zhù bó shān。 作者介绍 孙 孙原湘 清 · 1760年 - 1829年 清江苏昭文人,字子潇,晚号心青。嘉庆十年进士,改庶吉士。不仕。善骈文、书画,尤工诗。与舒位、王昙齐名。其诗风神秀逸。有《天真阁集》等。 查看全部作品 →