丹阳道中 韦佩金 清 雨过千林滴,岸深一河静。树老就支屋,瓜熟全覆井。村儿贫不丐,病妇容能整。刹荒倚严鬼,花孤傲秋靓。泥牛下阪重,蓑人弄罾暝。远化青山烟,阴无万物影。邮程过易忘,昔游见应省。抚心感衰病,倦目括风景。浪迹无所成,江山岂心肯。 拼音 yǔ guò qiān lín dī,àn shēn yī hé jìng。shù lǎo jiù zhī wū,guā shú quán fù jǐng。cūn ér pín bù gài,bìng fù róng néng zhěng。shā huāng yǐ yán guǐ,huā gū ào qiū jìng。ní niú xià bǎn zhòng,suō rén nòng zēng míng。yuǎn huà qīng shān yān,yīn wú wàn wù yǐng。yóu chéng guò yì wàng,xī yóu jiàn yīng shěng。fǔ xīn gǎn shuāi bìng,juàn mù kuò fēng jǐng。làng jì wú suǒ chéng,jiāng shān qǐ xīn kěn。 作者介绍 韦 韦佩金 清 · ? - ? 韦佩金,字酉山,又字书城,江都人。乾隆戊戌进士,官凌云知县。有《经遗堂集》。 查看全部作品 →