过贻谋东轩听易堂弹琴 敦敏 清 易堂久擅中郎调,高山流水时歌啸。东轩偶为一挥弦,松韵泉声彷其妙。我素不识琴之音,泠泠静听清人心。我亦不知琴之曲,抑抑漫聆空尘俗。昔闻无弦陶渊明,能得琴趣薄琴名。我欲问君弦指妙,到底指鸣共弦鸣。弹罢无言拂衣起,满天明月凉于水。 拼音 yì táng jiǔ shàn zhōng láng diào,gāo shān liú shuǐ shí gē xiào。dōng xuān ǒu wèi yī huī xián,sōng yùn quán shēng páng qí miào。wǒ sù bù shí qín zhī yīn,líng líng jìng tīng qīng rén xīn。wǒ yì bù zhī qín zhī qū,yì yì màn líng kōng chén sú。xī wén wú xián táo yuān míng,néng dé qín qù báo qín míng。wǒ yù wèn jūn xián zhǐ miào,dào dǐ zhǐ míng gòng xián míng。dàn bà wú yán fú yī qǐ,mǎn tiān míng yuè liáng yú shuǐ。 作者介绍 敦 敦敏 清 · 1728年 - 1796后年 清宗室,字子明,号懋斋。阿济格后裔。官宗学总管。与弟敦诚均有诗名。与曹雪芹为知交。所著《懋斋诗钞》。为《红楼梦》重要研究资料。 查看全部作品 →