《出嘉峪关感赋》(四首)

【其一】

严关百尺界天西,万里征人驻马蹄。

飞阁遥连秦树直,缭垣斜压陇云低。

天山巉削摩肩立,瀚海苍茫入望迷。

谁道崤函千古险?回看只见一丸泥。

【其二】

东西尉侯往来通,博望星槎笑凿空。

塞下传笳歌敕勒,楼头依剑接崆峒。

长城饮马寒宵月,古戍盘雕大漠风。

除是卢龙山海险,东南谁比此关雄。

【其三】

敦煌旧塞委荒烟,今日阳关古酒泉。

不比鸿沟分汉地,全收燕迹入尧天。

威宣贰负陈尸后,疆拓匈奴断臂前。

西域若非神武定,何时此地罢防边。

【其四】

一骑才过即闭关,中原回首泪痕潸。

弃繻人去谁能识?投笔功成老亦还。

夺得胭脂颜色淡,唱残杨柳鬓毛斑。

我来别有征途感,不为衰龄盼赐环。

拼音

yán guān bǎi chǐ jiè tiān xī,wàn lǐ zhēng rén zhù mǎ tí。

fēi gé yáo lián qín shù zhí,liáo yuán xié yā lǒng yún dī。

tiān shān chán xuē mó jiān lì,hàn hǎi cāng máng rù wàng mí。

shuí dào xiáo hán qiān gǔ xiǎn?huí kàn zhǐ jiàn yī wán ní。

dōng xī wèi hóu wǎng lái tōng,bó wàng xīng chá xiào záo kōng。

sāi xià chuán jiā gē chì lēi,lóu tóu yī jiàn jiē kōng dòng。

zhǎng chéng yǐn mǎ hán xiāo yuè,gǔ shù pán diāo dà mò fēng。

chú shì lú lóng shān hǎi xiǎn,dōng nán shuí bǐ cǐ guān xióng。

dūn huáng jiù sāi wěi huāng yān,jīn rì yáng guān gǔ jiǔ quán。

bù bǐ hóng gōu fēn hàn dì,quán shōu yàn jì rù yáo tiān。

wēi xuān èr fù chén shī hòu,jiāng tuò xiōng nú duàn bì qián。

xī yù ruò fēi shén wǔ dìng,hé shí cǐ dì bà fáng biān。

yī qí cái guò jí bì guān,zhōng yuán huí shǒu lèi hén shān。

qì xū rén qù shuí néng shí?tóu bǐ gōng chéng lǎo yì hái。

duó dé yān zhī yán sè dàn,chàng cán yáng liǔ bìn máo bān。

wǒ lái bié yǒu zhēng tú gǎn,bù wèi shuāi líng pàn cì huán。

作者介绍

林则徐

清 · 1785年 - 1850年

林则徐,福建省侯官(今福州市区)人,字元抚,又字少穆、石麟,晚号俟村老人、俟村退叟、七十二峰退叟、瓶泉居士、栎社散人等,是清朝时期的政治家、思想家和诗人,官至一品,曾任湖广总督、陕甘总督和云贵总督,两次受命钦差大臣;因其主张严禁鸦片,在中国有“民族英雄”之誉。

查看全部作品 →