嵩山汉柏图歌

我为莫生歌此柏,此柏影忽落我窗。

郁然合抱四十尺,六六峰势来崆㟅。

磊柯节目外臃肿,峻极元气中敦庞。

雷火劈痕剩突怒,风雨时吼于空腔。

三株一先神物化,万古对语洪涛撞。

云自元封太初际,受爵曾驭云摐摐。

三呼之声与应和,万灵环揖气为降。

生年不知自何代,由周上溯于殷邦。

于成于宣奠河洛,小共大共受骏厖。

青龙苍光傥及见,其神夜或来幡幢。

岳生还为岳藩卫,森然导从千矛鏦。

我望伊川?泉水,石淙未得寻漎漎。

二室遗闻访金石,万牛力那一笔扛。

参摹混元叩天咫,滂澜浩浩吞涛江。

目移神骇不敢睨,真到天阙凌石矼。

嵩阳居士果何在,俄有青鸟飞来双。

拼音

wǒ wèi mò shēng gē cǐ bǎi,cǐ bǎi yǐng hū luò wǒ chuāng。

yù rán hé bào sì shí chǐ,liù liù fēng shì lái kōng yáng。

lěi kē jié mù wài yōng zhǒng,jùn jí yuán qì zhōng dūn páng。

léi huǒ pī hén shèng tū nù,fēng yǔ shí hǒu yú kōng qiāng。

sān zhū yī xiān shén wù huà,wàn gǔ duì yǔ hóng tāo zhuàng。

yún zì yuán fēng tài chū jì,shòu jué céng yù yún chuāng chuāng。

sān hū zhī shēng yǔ yīng hé,wàn líng huán yī qì wèi jiàng。

shēng nián bù zhī zì hé dài,yóu zhōu shàng sù yú yīn bāng。

yú chéng yú xuān diàn hé luò,xiǎo gòng dà gòng shòu jùn páng。

qīng lóng cāng guāng tǎng jí jiàn,qí shén yè huò lái fān chuáng。

yuè shēng hái wèi yuè fān wèi,sēn rán dǎo cóng qiān máo cōng。

wǒ wàng yī chuān quán shuǐ,shí cóng wèi dé xún cóng cóng。

èr shì yí wén fǎng jīn shí,wàn niú lì nà yī bǐ káng。

cān mó hùn yuán kòu tiān zhǐ,pāng lán hào hào tūn tāo jiāng。

mù yí shén hài bù gǎn nì,zhēn dào tiān quē líng shí gāng。

sōng yáng jū shì guǒ hé zài,é yǒu qīng niǎo fēi lái shuāng。

作者介绍

翁方刚

清 · ? - ?

翁方刚,字正三,号覃溪,大兴人。乾隆壬申进士,改庶吉士,授编修,历官内阅学士,降鸿胪寺卿。重宴鹿鸣,赐三品衔,重宴琼林,赐二品衔。有《复初斋集》。

查看全部作品 →