书生

书生岂必便鞍马,上将何妨解佩刀。

汉高犒师忧灞上,屈瑕举趾狃蒲骚。

千金裘敝吾将老,两石弓开客自豪。

擒纵应须筹策定,莫烦西顾圣心劳。

拼音

shū shēng qǐ bì biàn ān mǎ,shàng jiāng hé fáng jiě pèi dāo。

hàn gāo kào shī yōu bà shàng,qū xiá jǔ zhǐ niǔ pú sāo。

qiān jīn qiú bì wú jiāng lǎo,liǎng shí gōng kāi kè zì háo。

qín zòng yīng xū chóu cè dìng,mò fán xī gù shèng xīn láo。

作者介绍

顾光旭

清 · 1731年 - 1797年

清江苏无锡人,字华阳,一字晴沙。乾隆十七年进士。官至甘肃甘凉道、署四川按察司使。有《响泉集》、《梁溪诗钞》。

查看全部作品 →