读秋笳集有感即效吴夫子体

开卷飒飒悲风生,仿佛纸上闻笳声。

杨朱自向歧路哭,王粲岂免思家情。

弱龄文章超流辈,洛下传闻纸增贵。

嘉誉曾标三凤凰,就中季札尤称最。

从来才命两相妨,失水抟风岂有常。

未许扁舟归鹤市,翻教尽室窜龙荒。

骨肉流离滞边徼,混同江冷霜飞蚤。

亭伯空衔去国悲,初明漫上通天表。

啮雪吞毡二十春,饱经险阻历艰辛。

莺花尚忆江南月,节序徒伤漠北人。

时时握管摅情素,万恨千愁此中露。

生还虽赋草堂词,旅梦犹惊瓯脱路。

我昔从游骑竹年,遗编展玩泪潸然。

休言塞外心颜苦,剩有人间著作传。

拼音

kāi juǎn sà sà bēi fēng shēng,fǎng fú zhǐ shàng wén jiā shēng。

yáng zhū zì xiàng qí lù kū,wáng càn qǐ miǎn sī jiā qíng。

ruò líng wén zhāng chāo liú bèi,luò xià chuán wén zhǐ zēng guì。

jiā yù céng biāo sān fèng huáng,jiù zhōng jì zhá yóu chēng zuì。

cóng lái cái mìng liǎng xiāng fáng,shī shuǐ tuán fēng qǐ yǒu cháng。

wèi xǔ biǎn zhōu guī hè shì,fān jiào jǐn shì cuàn lóng huāng。

gǔ ròu liú lí zhì biān jiǎo,hùn tóng jiāng lěng shuāng fēi zǎo。

tíng bó kōng xián qù guó bēi,chū míng màn shàng tōng tiān biǎo。

niè xuě tūn zhān èr shí chūn,bǎo jīng xiǎn zǔ lì jiān xīn。

yīng huā shàng yì jiāng nán yuè,jié xù tú shāng mò běi rén。

shí shí wò guǎn shū qíng sù,wàn hèn qiān chóu cǐ zhōng lù。

shēng hái suī fù cǎo táng cí,lǚ mèng yóu jīng ōu tuō lù。

wǒ xī cóng yóu qí zhú nián,yí biān zhǎn wán lèi shān rán。

xiū yán sāi wài xīn yán kǔ,shèng yǒu rén jiān zhù zuò chuán。

作者介绍

揆叙

清 · ? - 1717年

清满洲正黄旗人,纳喇氏,字恺功,号惟实居士。大学士明珠子。康熙三十五年,由二等侍卫特授翰林院侍读,数年间,擢至掌院学士兼礼部侍郎。五十一年,迁左都御史。卒谥文端。少时师事吴兆骞、查慎行等,作诗颇有工力。以与佟国维、马齐等举胤祀为皇太子,深为世宗所恨。有《益戒堂自订诗集》、《隙光亭杂识》等。

查看全部作品 →