次韵张正民游智者寺

养拙何所诣,白昼门常关。

剥啄有好怀,绕郭横秋山。

佛庐占山麓,清净非人间。

曳杖得晤语,幽寻为怡颜。

三峰耸而秀,群巘抱以环。

寺同乔木古,僧与白云闲。

一鸟不复鸣,流泉自潺湲。

山林足胜践,世路羊肠艰。

拼音

yǎng zhuō hé suǒ yì,bái zhòu mén cháng guān。

bō zhuó yǒu hǎo huái,rào guō héng qiū shān。

fú lú zhàn shān lù,qīng jìng fēi rén jiān。

yè zhàng dé wù yǔ,yōu xún wèi yí yán。

sān fēng sǒng ér xiù,qún yǎn bào yǐ huán。

sì tóng qiáo mù gǔ,sēng yǔ bái yún xián。

yī niǎo bù fù míng,liú quán zì chán yuán。

shān lín zú shèng jiàn,shì lù yáng cháng jiān。

作者介绍

苏简

宋 · ? - 1166年

宋眉州眉山人,字伯业。苏迟子。以祖恩补假承务郎。徽宗宣和初调郑州司曹,累官知严州、处州。以直秘阁帅广东,措置海盗有方。以中散大夫、直龙阁致仕。有《山堂集》。

查看全部作品 →